Lời Cuối Với Bạn Tôi

Nhóm Văn Tuyển / Tháng Hai 4, 2010
Lời Cuối Với Bạn Tôi
Tóm Tắt: Chết đơn giản chỉ là thời điểm khi linh hồn tách rời thể xác. Tôi không sợ nó nhưng quả thật cũng chẳng hề muốn gặp nó. Bởi vì tôi không cam lòng để gục ngã trước khi bước chân của tôi chưa đặt đến vùng đất toả đầy ánh sáng tự do. Sự thù ghét điên rồ và lòng thèm khát sức mạnh độc tài của loài người đã làm con đường đời trở nên gồ ghề khó đi. Vì thế mới xuất hiện những cuộc nổi loạn cho chính nghĩa với hy vọng biến cái thế giới đảo ngược ấy trở lại bình thường. Đất nước tôi từ ngàn xưa cũng có rất nhiều vị danh tướng đã dẫn dắt một dân tộc đi theo lý tưởng cao cả này để đánh đuổi bọn ngoại xâm phương Bắc. Nhưng ngày hôm nay, lũ người hoang dã thú tính kia lại một lần nữa hiện hình trên quê hương Việt Nam. Chúng nó đang từ từ đưa người dân vào vòng tự sát, đầu độc thanh thiếu niên qua những lời “bác Hồ dạy” mật ngọt dối trá, huỷ diệt cơ đồ hơn bốn ngàn năm văn hiến, gây tang thương đổ máu trên mọi miền Tổ quốc. Những tội ác đã ghi vào lịch sử nhân loại không bằng một phần nhỏ tội lỗi của chính những tên quỷ đỏ đội lốt người đang nhẫn tâm giết hại đồng bào mình. Thế mà nhìn quanh tôi chẳng thấy một cuộc nổi loạn đích thực cần phải có khi nhân quyền tối thiểu bị chà đạp quá đáng. Có ai nghe tiếng sơn hà gào thét? Ai đang tìm công lý nhét trong lao? Ai còn dâng cao tinh thần đất Việt? Nước mất rồi ai ngồi trách ai đây?
Nội Dung: Một ngày rét lạnh của năm…
Có lẽ đây là những dòng chữ cuối cùng mà không một ai muốn viết. Tôi cũng không và chưa biết mình có còn đủ sức cầm cự để viết ra hết. Dù thế nào chăng nữa thì tôi cũng đã mở đầu cho những cảm xúc nặng nề đang đè nén trong lòng được thoát ra. Tôi đang rất đau, đang hỗn loạn và rối bời cả tâm trí. Thì ra cảm giác làm một người bệnh thật khó chịu, nhất là vào thời điểm này khi mà vẫn còn nhiều công việc đang chờ tôi thực hiện.
Chết đơn giản chỉ là thời điểm khi linh hồn tách rời thể xác. Tôi không sợ nó nhưng quả thật cũng chẳng hề muốn gặp nó. Bởi vì tôi không cam lòng để gục ngã trước khi bước chân của tôi chưa đặt đến vùng đất toả đầy ánh sáng tự do. Sự thù ghét điên rồ và lòng thèm khát sức mạnh độc tài của loài người đã làm con đường đời trở nên gồ ghề khó đi. Vì thế mới xuất hiện những cuộc nổi loạn cho chính nghĩa với hy vọng biến cái thế giới đảo ngược ấy trở lại bình thường. Đất nước tôi từ ngàn xưa cũng có rất nhiều vị danh tướng đã dẫn dắt một dân tộc đi theo lý tưởng cao cả này để đánh đuổi bọn ngoại xâm phương Bắc. Nhưng ngày hôm nay, lũ người hoang dã thú tính kia lại một lần nữa hiện hình trên quê hương Việt Nam. Chúng nó đang từ từ đưa người dân vào vòng tự sát, đầu độc thanh thiếu niên qua những lời “bác Hồ dạy” mật ngọt dối trá, huỷ diệt cơ đồ hơn bốn ngàn năm văn hiến, gây tang thương đổ máu trên mọi miền Tổ quốc. Những tội ác đã ghi vào lịch sử nhân loại không bằng một phần nhỏ tội lỗi của chính những tên quỷ đỏ đội lốt người đang nhẫn tâm giết hại đồng bào mình. Thế mà nhìn quanh tôi chẳng thấy một cuộc nổi loạn đích thực cần phải có khi nhân quyền tối thiểu bị chà đạp quá đáng. Có ai nghe tiếng sơn hà gào thét? Ai đang tìm công lý nhét trong lao? Ai còn dâng cao tinh thần đất Việt? Nước mất rồi ai ngồi trách ai đây?
Đất nước Việt nam từ xưa đến nay phải trải qua biết bao biến cố tai ương nhưng vẫn giữ nguyện vẹn lãnh thổ. Từ buổi sơ khai lập quốc ở miền Lĩnh Nam, những cuộc chiến chống quân xâm lược Tàu kéo dài cả ngàn năm cho đến thời Pháp thuộc vào đô hộ. Thế mà khi Đảng Cộng Sản lên nắm quyền lực thì đất đai của tiền nhân để lại mất dần vào tay ngoại bang. Còn nhân dân ta được gì ngoài ba bữa cơm không kiếm nổi? Những cái tem phiếu dùng để đổi lấy củ khoai, củ sắn lót lòng trong thời bao cấp thực sự đã làm người dân sợ sệt mà mất hết nhuệ khí, mất hết sinh lực, chỉ còn trơ lại thân xác thiếu ăn còm cõi. Đảng và nhà nước đã dùng chiêu bài này để bắt muôn dân phục tùng vì nếu có ai làm trái lệnh thì sẽ bị ốm đói mà chết. Và bây giờ cũng thế, Cộng Sản Việt Nam bắt người người, nhà nhà chỉ biết lo làm đầu tắt mặt tối kiếm miếng ăn mà không hiểu gì về hiện tình bấp bênh của đất nước. Ai muốn cuộc sống thoải mái một chút thì phải học cách đút lót phong bì, phải biết nịnh bợ ngon ngọt nên tệ nạn tham nhũng, sự quan liêu cửa quyền của đám thú hoang dã ngồi ở các bộ phận trung ương ngày càng phổ cập, càng nghiêm trọng không có cách vãn hồi. Đó là trọng tội của một chế độ không đặt hai chữ quốc gia lên đầu, biến xã hội trở thành bình địa bóc lột, tra tấn.
Trong sử sách xuất bản ở Việt Nam ít có tài liệu nào nói về chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979. Đây là một cuộc chiến ngắn nhưng mang tính khốc liệt khi quan hệ giữa nước ta và Trung Quốc trở nên căng thẳng nhất. Lúc đó quân Tàu tiến chiếm nhiều tỉnh phía Bắc như thị xã Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai với ý đồ muốn “dạy cho Việt Nam một bài học” mà Đặng Tiểu Bình đã từng hàm hồ phát biểu. Và cũng không hiểu vì lý do gì thì giặc Hán đã kết thúc cuộc chiến bằng việc đồng ý rút quân ra khỏi tuyến biên giới phía Bắc nước ta vào ngày 18 tháng 3 năm 1979 sau khi chúng đã để lại những hậu quả nghiêm trọng về người và tài sản trên lãnh thổ Việt Nam. Về sau khi tìm hiểu về lịch sử nước nhà, tôi thắc mắc là tại sao không hề nghe hoặc thấy sách báo hay truyền thông nhà nước nhắc tới sự kiện này. Sự hy sinh của những người anh hùng diệt bọn bành trướng Bắc Kinh đã thật sự chìm vào quên lãng. Khẩu hiệu hô hào “đánh cho Mỹ cút, Nguỵ nhào” năm xưa của Đảng lại tắt tiếng trước kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng ư? Hay tinh thần bảo vệ giang sơn gấm vóc giờ đã bị cấm đoán trong khuôn khổ XHCN? Và phải chăng Đảng CSVN đang cố tình muốn che đậy những hành vi bất nhân, bất nghĩa mà chúng đã làm đối với dân tộc khi triệt tiêu mọi nguồn thông tin về khoảng thời gian chinh chiến ngắn ngủi của 30 năm trước? Có phải Việt Nam đã nằm dưới sự quản chế của Tàu ngay từ thời điểm đó cho nên chúng mới không cần tốn công phí sức để tiến sâu về phương Nam? Những câu hỏi được đặt ra nhưng lại chưa thấy một câu trả lời thích đáng. Chỉ có một giả thuyết là nhà cầm quyền của hai nước Việt và Tàu lúc bấy giờ đã lập một “công hàm bán nước” nào đó tương tự như ông Phạm Văn Đồng đã từng tự ý ký giao quần đảo Trường Sa cho Trung Cộng vào năm 1958. Nếu quả thật Bộ chính trị ban chấp hành Trung ương Đảng đã làm những việc mờ ám như thế thì đây là trọng tội thứ hai không thể tha thứ. Nhưng không một ai đủ can đảm thanh trừng nhà cầm quyền Hà Nội, giải thoát đất nước khỏi sự cai trị phù phiếm của đám lớp ba trường làng. Bởi vì đằng sau chúng còn có một thế lực đen mà lúc nào chúng cũng cung cúc vâng lời. Hành vi bán nước của bọn chúng ngày một lộ rõ nhưng người dân lại thờ ơ trước những âm mưu thâm hiểm đằng sau “quan hệ hợp tác” của hai chính quyền “anh em” giòi bọ này. Họ chỉ biết nghe và chấp nhận cho dù thể chế chính trị Cộng Sản không có tam quyền phân lập, phi nhân, vô đức. Trời ơi!!! Đau lòng cho số phận quê hương luôn mang nhiều vết thương đọa đày. Nhục nhã cho cả một dân tộc trở nên khiếp nhược trong thế kỷ hai mươi mốt.
Tôi bây giờ như một phế nhân nằm đơn độc trên giường bệnh, dù muốn tiếp tục sải cánh hướng về phía bầu trời dân chủ nhưng sức đã kiệt. Bất lực trước cảnh nguy biến của giang san, đầu óc tôi thật muốn nổ tung cho cơn đau ngưng hoành hành. Những con sóng bức bối cứ len lỏi khắp các tế bào trong cơ thể khiến tôi ngột thở giữa bốn bức tường trắng trơ trụi của phòng bệnh. Không biết tôi còn có cơ hội ra ngoài tự do hít thở làn không khí tươi mát của buổi sương mai vắng bóng Cộng Sản. Cái ngày mà tôi luôn nhủ lòng phải tận mắt chứng kiến cho bằng được. Tôi vẫn còn muôn vạn điều muốn nói với bạn bè cùng chung chiến tuyến chứ không phải một lời từ giã bất lực như thế này. Tôi muốn nói với cả những người chưa từng gặp mặt, nhưng họ đối với tôi luôn thân thiết vì đó là đồng bào máu thịt của tôi. Tôi muốn nói rằng cuộc sống này rất ngắn ngủi và chúng ta không còn nhiều thời gian để hoang phí. Đất nước Việt Nam đang chết mòn dưới tay của lũ quỷ khát máu Cộng Sản. Vì thế cứu nguy cho dân tộc là một việc không nên đắn đo suy nghĩ trong bất cứ thời điểm nào. Đó là trách nhiệm của mọi người đối với bản thân và quốc gia. Không ai được phép e ngại, dùng dằn, hay sợ hãi vì nếu hèn nhát thì chúng ta sẽ chết trong sự ô nhục. Nếu như ông trời vẫn còn thương xót để tôi sống đến ngày tàn của cộng sản thì tôi thật sự cảm ơn đời vì đã trọn vẹn nghĩa tình và bổn phận với cõi trần tục này..
Nhiều đêm thức trắng. Toàn thân tôi tê dại, cổ họng đắng nghẹn không tài nào ngủ được. Cũng như đêm nay, mỗi lần nhắm mắt lại tôi chỉ gặp cơn ác mộng của những số phận đang kêu cứu một tấm lòng cưu mang. Những đứa trẻ ngay lúc chào đời chưa kịp thấy khuôn mặt hiền từ của mẹ. Từ nhỏ tôi đã sống những ngày không có mẹ bên cạnh nên chỉ biết vẽ cho mình một tình mẫu tử thiêng liêng trong tiềm thức. Và từ đó tôi đã thấm thía câu ca dao: “Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ lót lá nằm đường”. Sinh ra dưới chế độ cộng sản, kẻ mồ côi luôn bị hắt hủi không chốn dung thân, không nhung ấm lụa êm như bao người khác, không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì. Nên em chỉ biết lang thang trên hè phố, giữa phố hội lộng lẫy ánh đèn hoa. Nơi xuôi ngược đầy bão tố phong ba, những mặc cảm tự ti không lối thoát. Em vẫn ôm trong lòng bao tủi nhục. Chờ mưa hoà cùng những giọt lệ rơi. Ngàn đắng cay hãy vơi đi chốn khác. Xin đừng làm vỡ nát trái tim em. Tôi nghẹn ngào bởi bản thân mình đã từng đối diện với con mắt lạnh nhạt của thế gian cũng giống như những mảnh đời bất hạnh kia.
Đêm trở nên ồn ào. Ngoài kia từng dòng người tuôn ào ạt ra khắp các con phố. Tiếng trống kèn, chiêng chảo đập vào nhau vang dội cả một vùng. Hàng trăm chiếc xe nối đuôi nhau bấm còi inh ỏi vì chiến thắng của đội tuyển bóng đá Việt Nam trước đàn anh Thái Lan sừng sỏ trong giải U23. Không khí náo nhiệt trải dài bất tận đó đã vô tình cứa nát tâm can của những số phận hẩm hiu, đói rét, cô đơn trong đêm đông lạnh lẽo. Nhìn từ ban công, tôi thấy người đứng đông nghịt hai bên vệ đường la ó, người múa chân múa tay họa theo khí thế vui mừng. Tự nhiên tôi cảm thấy càng buồn, càng giận những con người nhàn rỗi kia. Những vẻ mặt rạng rỡ và phấn khích nhưng lại thiếu cái đầu suy nghĩ. Khi đất nước đang chìm trong dầu sôi lửa bỏng, không một ai sẵn sàng kéo nhau ra đường hò hét, không một ai phẫn nộ vùng lên. Than ôi bao kẻ có tinh thần thể thao mà không có tự hào dân tộc. Tôi xin mọi người hãy đem sự cuồng nhiệt ấy đi đả đảo bọn Trung Cộng cướp nước, diệt trừ bọn gian manh đang ở trong Bắc bộ phủ, và hãy làm những việc có ý nghĩa thay vì reo hò điên khùng. Nếu có những tấm lòng hừng hực dành cho quê hương thay vì bóng đá, cá độ thì chắc hẳn cục diện Việt Nam đã có đổi mới sáng lạng hơn chứ không đen tối, thê lương như suốt ba mươi năm qua.
Hãy nhìn đi các bạn trẻ! Kinh tế nước ta trên đà tụt hậu. Đời sống người dân nghèo nàn túng quẫn. Phẩm giá, đạo đức cao đẹp của con Rồng cháu Tiên nay biến thành truỵ lạc, sa sút. Những cuộc bầu cử chính quyền thì đã có chỉ định sẵn mà không cần xét lý lịch của ứng cử viên, không cần biết cha mẹ của họ là ai. Còn xã hội luôn chứa đầy lọc lừa, thối nát. Chỉ có những kẻ giàu sang, quyền thế vẫn mãi lo ăn chơi sướng thân mà quên mất bổn phận chăm lo việc nước. Các bạn hãy tự hỏi cái giàu đó từ đâu? Do chúng hút xương máu của đồng bào mà có, do chúng bán rừng bán biển của tổ tiên mà ra, do chúng cấu kết với ngoại bang mà thành. Cái gông xiềng xích Cộng Sản đã làm gần 90 triệu dân vật vã ngày đêm. Sau ngày 30/4/1975, hàng triệu người bỏ nước để trốn chạy Cộng Sản, bôn ba nguy hiểm đi tìm một miền tự do mới, chết mòn trên biển cả. Bây giờ cũng hàng trăm người tìm cách thoát ly khỏi mảnh đất chôn nhau cắt rốn qua các chương trình xuất khẩu lao động, môi giới hôn nhân để rồi vùi thây nơi xứ người. Xưa có quân nhân miền Nam bị đày lên các vùng núi chướng khí, đi kinh tế mới, bỏ mạng chốn hoang vu không ai biết đến. Nay có thần dân yêu nước đang nếm mùi ngục tối, bắt đi lao động cải tạo đến kiệt sức, không cho thăm nuôi thì khác gì bị tù khổ sai. Xưa có những đứa con vô tội của chiến tranh bị cấm đến trường học chữ, bị ngược đãi thậm tệ. Nay có bao trẻ thơ thất học, đi bán vé số, đánh giầy thuê rồi bị đối xử bất công. Vậy thì đất nước Việt Nam xưa và nay có gì khác nhau? Đảng luôn tự hào là thay đổi có đường lối, phát triển có phối hợp nhưng cuối cùng đất nước vẫn mang một màu tang thương từ Nam ra Bắc. Có khác là ngày nay chúng lộng hành, độc ác hơn, cướp bóc trắng trợn hơn, đàn áp dã man hơn. Còn xã hội phân hóa thành hai giai cấp giàu và nghèo rõ rệt hơn. Hãy nhìn lại đi các bạn trẻ! Quê hương đang chìm ngập trong cảnh lầm than.
Đảng Cộng Sản Việt Nam là thái thú của Trung Cộng. Vì đồng tiền, chúng bán cả lương tri để phục vụ dã tâm thôn tính nước ta của lũ Tàu. Chúng cấu kết với giặc, đem hết sinh khí non sông dâng hiến cho kẻ thù không đội trời chung. Nền kinh tế, chính trị và toàn bộ những hoạt động xã hội của chúng ta đều đã bị ngoại bang kìm hãm và áp đặt. Các công trình trọng điểm đều bị Trung Quốc bao thầu như khai thác bô xít ở Tây Nguyên, xây dựng nhà máy đạm Cà Mau, xi-măng tại Hải Phòng hay thi công cầu Cần Thơ. Rồi những khoản nợ chính phủ mà nhà nước đã vay từ các quốc gia phát triển khác trên thế giới lên đến vài trăm tỷ đô la. Nhưng số tiền đó đi đâu khi mà nạn thất nghiệp vẫn chưa được giải quyết, nạn nghèo đói vẫn lan tràn, hậu quả do thiên tai chưa khắc phục, còn các công trình thuỷ lợi thì đổ bể. Bọn thái thú Hà Nội đã hồ hởi cho vào túi riêng trong các ngân hàng quốc tế, phó mặc người dân gồng mình ngày đêm cày trả nợ. Chúng biết “tham nhũng là vấn đề sinh tử của chế độ và Đảng” nhưng vẫn làm, vẫn bòn rút một cách công khai.. Đến lúc đất nước có nguy cơ vỡ nợ thì chúng cũng đủ sức tẩu tán, chỉ chết cho dân khố rách áo ôm. Các bạn hãy nghe cách gọi của chúng đối với những người Việt hải ngoại thì sẽ rõ bộ mặt trơ trẽn của chúng. Khi ra đi họ bị coi là “phản quốc”. Lúc trở về họ mang tên “khúc ruột ngàn dặm”. Chẳng có miệng lưỡi nào dẻo như Cộng Sản bởi cái lối nịnh hót đã ăn sâu vào óc. Chẳng phải vì tình thâm máu mủ mà chúng tha thiết kêu gọi những người Việt ly hương đầu tư làm ăn. Họ trở về thì chúng mới tha hồ có tiền, dư của. Những mỹ từ “xóa bỏ hận thù, giọt máu quê hương” mà chúng cất công nghĩ ra chỉ che được mắt những kẻ thiếu nhận thức bởi không ai có lòng thù hận dai như chính Cộng Sản. Chúng luôn tìm cách đập phá các bia mộ của những thuyền nhân đi tỵ nạn ở đảo Bidong, Mã Lai, và Galang, Indonesia. Chúng cũng xóa bỏ các di tích chiến tranh là chứng cứ tội ác của chúng đã làm năm xưa như bia căm thù bọn bành trướng xâm lược hay mộ liệt sỹ Lê Đình Chinh trong chiến tranh biên giới phía Bắc. Thật là một lũ lòng lang dạ sói.
Tất nhiên ĐCSVN vẫn biết sợ những người bất đồng chính kiến vì chính những người này là ngọn đuốc tự do sẽ giựt sập chế độ đầy ung nhọt này. Các bạn đã thiếu trách nhiệm với dân tộc thì đừng trách ngược lại những nhà đấu tranh dân chủ, những người đã dâng hiến cả tuổi đời của họ cho tương lai của các bạn. Điều đó chỉ nói lên một điều là các bạn không có hiểu biết nên mới cố khỏa lấp bằng những ngôn từ thiếu sự kính trọng đối với những vị anh hùng ái quốc đang ngồi trong lao tù. Tuổi trẻ Việt Nam sinh ra và lớn lên ở các xứ sở tự do đang được hưởng cuộc sống yên bình nhưng vẫn một lòng quay về đấu tranh cho nhân quyền và công lý tại Việt Nam. Họ đang làm công việc mà đáng lẽ phải là nhiệm vụ của thanh thiếu niên quốc nội. Sự đời luôn đầy rẫy những bất công. Bất công khi các bạn gọi họ là thành phần phản động. Bất công khi những tấm lòng vì Tổ quốc thì bị đem ra trừng phạt, còn những tư tưởng cặn bã lại được bảo vệ một cách mù quáng. Có bao giờ các bạn là những người chủ tương lai đất nước tự hỏi những quyền lợi ấy dành cho ai sau khi Việt Nam thoát khỏi vòng nô lệ truyền kiếp của giặc Tàu. Tôi cảm thấy hối tiếc cho công sức, xương máu của cha ông ta ngày trước đã chôn thân dưới từng lớp đất mà các bạn đang bước để bảo vệ quê hương, giữ gìn dòng máu Lạc Hồng. Nhiều lúc nhìn thấy chạnh lòng cho những người bạn trẻ hải ngoại mang nặng tấm chân tình với quê cha đất tổ vẫn ngày đêm cất tiếng nói trên các diễn đàn chính trị Paltalk. Họ đã sớm nhìn thấy sự bưng bít thông tin trong nước nên đã cống hiến thời gian để giúp các bạn thấu hiểu sự thật. Tôi không thể diễn tả hết sự cảm phục của mình đối với những con người lưu lạc từ khắp mọi nơi trên thế giới, nguyện dấn thân vào con đường nguy hiểm nhất, không vì khó khăn mà quên đi cội nguồn. Những người trẻ đang sống trong nước như tôi thì lại nhút nhác, sợ sệt. Tôi mong các bạn hãy dành chút thời gian vào các diễn đàn chính trị đó một lần để lắng nghe tiếng nói của những con người trí thức ấy thay vì những lời ba hoa chích chòe của đám lãnh đạo kém tài như Nguyễn Minh Triết hay Nguyễn Tấn Dũng. Đám buôn dân hại nước này còn không rõ nguồn cội của mình thì cớ sao chúng ta phải tôn chúng lên nắm quyền, chịu để chúng dẫn dắt như kẻ không nơi nương tựa. Việt Nam là nhà và tuổi trẻ chúng ta là chủ. Cần thức tỉnh ngay để đứng dậy vì tự do và hoà bình, dành lại quyền làm người cho dù cái giá của nó được định bằng tính mạng. Ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp đập con tim nhưng sống cho đúng đạo lý mới là điều khó.
Tôi chợt nhớ lại lời thằng bạn trong nhóm, cái thằng mà tôi đã xem là chí cốt dù chưa quen nhau lâu. Nó và tôi có điểm chung là đã từng trải qua những ngày buồn bã nhất trong cuộc đời mà không một kẻ đầy đủ tình thương gia đình nào có thể thấu hiểu. Gặp nó tôi như tìm thấy được một người thân an ủi. Nói chuyện với nó tôi cũng vơi bớt nỗi tủi thân trong lòng. Mấy ngày trước nó gọi vào hỏi thăm bệnh tình của tôi thế nào. Tôi không biết mình còn đủ sức vượt qua hay không nhưng cũng đã bình thản trả lời với nó như vậy. Thế mà nó bỗng đổi giọng mắng tôi: “Mày đang sốt thì đừng nói nhảm, tao không muốn nghe. Mày còn cả trăm việc cần phải làm. Lo điều trị cho hết đi. Đừng lười biếng nằm đấy, không ai rảnh mà giải quyết giùm mày đâu”. Bất giác hai khóe mắt của tôi ngân ngấn nước. Hai đầu dây điện thoại chìm vào im lặng. Chúng tôi mỗi đứa một suy nghĩ. Tôi biết rằng nó đau như chính bản thân tôi từng ngày phải khổ sở chống chọi với căn bệnh. Không muốn tôi trở nên yếu đuối nên nó mới thốt ra những lời lẽ đó để dập tắt cái suy nghĩ bi quan thoáng hiện trong đầu tôi. “Ừ, mày là động lực lớn giúp tao lấy lại tinh thần,” tôi phá vỡ bầu không khí, “tao sẽ cố gắng.” Tôi không biết sự cố gắng có giới hạn nào nhưng dù chỉ một tia hy vọng mong manh thì tôi vẫn phải níu lấy. Chẳng một ai muốn lặng lẽ ra đi khi trong lòng vẫn còn canh cánh bao nỗi ưu phiền đối với dân tộc. Một kẻ như tôi đã không còn lưu luyến đối với chuyện đời mà vẫn muốn sống để nhìn thấy Việt Nam tự do.. Thì các bạn là những người trẻ còn một tương lai rộng mở đang chờ phía trước, hãy vì bản thân các bạn mà tự cứu cánh. Hãy giác ngộ trước những mưu mô đê hèn của bọn cầu vinh bán nước trong Đảng. Đã đến lúc chúng ta cần có một cuộc nổi loạn thật sự cho chính nghĩa… Đừng hèn yếu và bạc nhược nữa. Khi đất nước lâm nguy trở biến. Hãy đồng lòng vọng tiếng lương tri. Dựng lửa thiêng đuổi đi kẻ địch. Sáng suốt để nhận rõ thực hư. Hỡi bạn trẻ tâm tư còn rối. Đừng vụng dại nối giáo quân gian. Vì đất mẹ hồn thiêng sông núi. Góp đời mình cống hiến giang sơn.
Nếu tôi phải lìa khỏi cuộc đời ô trọc này thì tôi vẫn muốn bước chặng đường cuối cùng để viết hết những suy nghĩ trong lòng. Tôi vẫn còn nhiều việc cần làm và tôi sẽ cố gắng hoàn thành trước khi mở cửa đón chào tử thần. Các bạn cũng có sứ mệnh đi tìm tự do, dân chủ, nhân quyền và công lý. Xin hãy thực hiện bốn điều đó một cách tốt nhất.
Và mẹ Việt Nam ơi, hãy cho chúng con đủ niềm tin và nghị lực!
Lê Nguyễn Huy Trần

Advertisements

Dân Tộc Không Của Riêng Ai

Mời bạn đọc:
Dân Tộc Không Của Riêng Ai
Lê Nguyễn Huy Trần(1)

Lê Nguyễn Huy Trần
Hãy nhìn sơ lược về lịch sử Việt Nam!
Tộc người Việt cổ được biết đến đầu tiên và chính thức lập quốc kể từ năm 2879 trước Công nguyên (TCN). Trải qua biết bao thăng trầm lịch sử, các triều đại nước Việt phong kiến đã đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc, quyết không khuất phục ngoại bang. Tên nước ta cũng thay đổi theo từng thời đại. Thời Hùng Vương đã dựng nên nước Văn Lang (thế kỷ VII TCN) và dân chúng trong vùng yêu thương đất trời như mạch sống vì nhờ thiên nhiên mà họ đã trồng trọt và tạo ra nhiều sản phẩm cho việc sinh nhai. Những vị vua này đã làm yên lòng dân bằng tài trí của mình, lo cho đời sống của người dân, lấy ý thức cộng đồng làm nền tảng tranh đấu và giữ gìn làng bản. Sau vua Hùng thì có Thục Phán An Dương Vương lên xưng vương. Ông đã dẹp tan quân Tần đông đến mấy chục vạn, để chúng dở sống dở chết vì thiếu lương thực và cai quản nước Âu Lạc (275 TCN) được khoảng gần bảy thập niên theo ghi chép của Đại Việt Sử ký Toàn thư. Ông còn cho xây thành Cổ Loa dùng yểm trợ quân sự rồi làm cho Triệu Đà một phen khiếp vía nhờ uy danh nỏ thần và những mũi tên được luyện bằng đồng lợi hại. Đến thời nhà Lý, nước ta đã được đổi tên thành Vạn Xuân (544) do Hoàng đế Lý Nam Đế đặt sau khi lên ngôi với chí nguyện mong muốn xã tắc lưu truyền ngàn đời. Ông đã oai phong dẫn binh đánh bọn thứ sử Tiêu Tư hồn phi phách tán đến nỗi chúng phải quỳ lạy xin tha mạng rồi mang vàng bạc, châu báu cống nạp.
Tinh thần yêu nước quật cường và dũng khí chống giặc cứu nước của các vị tiền nhân không chỉ để ghi danh muôn thuở mà còn để cho dân tộc Việt Nam có thể tự hào với các quốc gia khác. Nói đến lịch sử Việt Nam thì chúng ta không thể quên hai vị nữ vương đã từng làm chấn động cả thế gian vào năm Canh Tý 40. Dù là phận gái thuyền quyên, hai nữ tướng Trưng Trắc và Trưng Nhị cũng phất cờ khởi binh tại Mê Linh, đánh tan tác quân Tô Định của nhà Hán. Rồi trăm trận trăm thắng như Đinh Tiên Hoàng đã phá tan quân của Nam Tấn Vương cùng Thiên Sách, dụ hàng được Đổ Động của Nguyễn Cảnh Thạc, đặt quốc hiệu là Đại Cổ Việt (968) đóng đô ở Hoa Lư, thì đến Lê Đại Hành đã mưu trí giết chết tướng Hầu Nhân Bảo, diệt quá nửa quân Tống tại trận thuỷ chiến Bạch Đằng và bộ chiến ở ải Chi Lăng. Sau đó ông lập nghiệp đế vương và mở đầu một kỷ nguyên Đại Việt (981). Những thời vàng son của nhà Đinh, nhà Lý, nhà Lê, nhà Trần, nhà Nguyễn mãi sáng ngời trong sử sách. Những chiến công hiển hách của các trang nam tử, nữ anh hùng vẫn trôi theo dòng lịch sử hào hùng của nước Việt ta. Từ vị vua thông minh và quả quyết Trần Nhân Tông đã hai lần đập tan quân Nguyên Mông có ý đồ thống trị Đại Việt, được toàn dân chúng kính phục cho đến Lê Lợi khởi nghĩa Lam Sơn đã chiến thắng quân Minh, lấy niên hiệu Lê Thái Tổ sau khi trở thành vị vua đầu tiên của nhà hậu Lê. Ta còn có “anh em Tây Sơn” Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ (hay còn gọi là Bắc Bình Vương) và Nguyễn Lữ xuất binh đánh bại cuộc xâm lược của Đại Thanh từ phương Bắc để giành độc lập cho nước Đại Việt. Lại thêm vua Minh Mạng chính trực đã nghiêm minh trong phương cách đổi mới đất nước từ nội trị đến ngoại giao dưới thời nhà Nguyễn. Ông lấy nước Đại Nam (1838) để đặt cho giang sơn ta từ đó. Những quốc hiệu vẫn được truyền tụng qua từng vương triều, đế nghiệp trị vì như áng thiên cổ hùng văn: “Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau. Song hào kiệt đời nào cũng có.” Thế mà ngày hôm nay, tên nước Việt Nam sao lại mờ nhạt và nghe thật yếu ớt. Đất nước Việt Nam tuy không còn phải hứng chịu lửa binh đao hay hàng tấn bom đạn nhưng nay lại gồng gánh kiếp nạn đọa đày, ứa muôn giọt nước mắt dân tộc và thấm từng dòng máu thịt non sông.
Hỡi những người Đảng viên còn lương tri,
Các ông đang làm gì? Các ông có thấy dòng lịch sử Việt Nam đang từ từ ngừng lại? Các ông có thấu hiểu nguy cơ vong quốc đang đến trong nay mai? Các ông còn ngồi trên ghế trường Đảng học bi bô thuyết Cộng Sản, bồi dưỡng thêm tư tưởng Hồ Chí Minh để cho ai khi mà chủ nghĩa vô thần và hung bạo ấy đã bị tẩy chay từ Đông sang Tây. Sao các ông không dành thời gian để quan tâm hơn đến tình hình đất nước?
Các ông đã thấy rành rành trước mắt: đất nước đảo điên trong thế giới kẻ giàu sụ thì coi trời bằng vung, người mạt vận thì đói rã họng. Sao các ông còn mù quáng nài lưng để khiên võng cho đám dã thú trong Bộ Chính trị Trung ương Đảng, cho chúng sung sướng hưởng thụ? Đám bưng bô này không có bộ não của người, vô đạo nghĩa với đồng bào nên có nói thì cũng như “nước đổ đầu vịt”. Còn các ông biết suy nghĩ thì xin hãy sớm tỉnh giấc để cho dân tộc sớm thoát khỏi cảnh lầm than. Các ông không thể mất tự trọng, bán rẻ lương tâm cho lũ quỷ khát máu ngoại bang chỉ vì mưu cầu tư lợi. Đừng học theo những tên tội đồ dân tộc như Kiều Công Tiễn hay Lê Chiêu Thống mà “rước voi về dày mã tổ”.
Việc Trung Cộng đang bành trướng thế lực quân sự khắp nơi trên địa phận Châu Á là mối lo ngại của toàn thế giới. Việc Trung Cộng đang thực thi ý đồ thôn tính Việt Nam là cái tội của các ông đã không làm tròn phận sự bảo toàn đời sống của dân. Tôi nói là cái tội bởi các ông đã trăn trở, xem xét, cân nhắc vì đại cuộc chung cho Việt Nam (tôi hi vọng các ông đã từng làm những điều này) nhưng vẫn cứ làm sai mới dẫn đến sự thể ngày hôm nay. Nếu biết sai mà sửa thì đó là điều tốt. Nhưng sao các ông lại bám theo Đảng chỉ để xin được vài chén canh lạt mà cứ chịu nhục húp ngon lành như thế? Con người sống phải có nghĩa khí và nhân bản, nếu không cũng chẳng bằng một con thú.
Tàu Cộng đang xâm nhập vào nước ta dưới hình thức hợp tác khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Đảng ta vẫn nhai đi nhai lại một luận điệu: Ta cần phải hợp tác làm ăn thì mới “đẩy mạnh đất nước”, mới đảm bảo tình “láng giềng hữu nghị” lâu dài. Đâu phải nhà cầm quyền Việt Nam không biết mối đe dọa đồng hóa của bọn Tàu nhưng chúng mặc, chúng kệ bởi bọn Tàu còn tiếp khí oxy nuôi hơi thở của chúng. Đây là sự thật phũ phàng đằng sau cái chủ trương Bauxite của Đảng và Nhà nước. Các nhà kinh tế và các nhà khoa học đã phân tích rằng nước ta muốn thu được lợi nhuận từ việc khai thác mỏ này thì cần đáp ứng tối thiểu là sáu điều kiện; trong đó hai yếu tố quan trọng nhất phải có là đầy đủ nguồn điện và nguồn nước. Tuy nhiên, chúng ta còn chưa đủ điện để cung cấp cho những hộ nghèo ở vùng sâu vùng xa. Hằng đêm họ vẫn phải thắp đèn dầu thì lấy điện đâu mà dùng cho “chủ trương lớn” của Đảng. Còn nguồn nước từ sông suối lại bị chất bùn đỏ do quá trình luyện nhôm thải ra làm ô nhiễm cả vùng rừng núi. Đó là chưa kể tập đoàn Than và Khoáng Sản có thể chịu lỗ đến 120 triệu Mỹ Kim mỗi năm cho việc khai thác bauxite khi ký hợp đồng với nhà thầu CHALIECO (Trung Quốc) theo bản báo cáo của VUSTA. Thế mà họ vẫn nhắm mắt triển khai theo kế hoạch thì không hiểu họ đang có suy tính mờ ám gì. Không ai khỏi tự đặt câu hỏi tại sao hàng ngàn công nhân Trung Hoa có thể tự do tràn sang Việt Nam, đem theo máy móc, thiết bị và tất cả mọi vật dụng, ngay cả “cái bàn toilet”. Mật độ dân số của nước ta đã cao, nay còn tăng gấp bội khi chính sách của Đảng lại đẩy người dân thiểu số đến con đường mất đất sinh sống. Hàng hóa của Tàu nhập khẩu vào Việt Nam thì vô kể, bày bán nơi nơi với giá rẻ làm cho hàng nội địa không thể tiêu thụ. Dân ta không có hạt cơm bỏ bụng, không mái nhà tranh để ở trong khi thổ phỉ lân bang thì ăn thịt ngon, uống rượu say trên đất tổ tiên của ta. Rồi đây đất nước sẽ luỵ tàn trước khi đón ánh bình minh lần cuối. Các ông có thấy hổ thẹn và đau lòng chăng? Sao các ông còn ngu ngơ, khiếp nhược làm tay sai cho Trung Cộng mà tàn nhẫn để đồng bào của các ông chết dần chết mòn?
Học giả Nguyễn Trung cũng từng lên tiếng cảnh báo rằng tác hại do khai thác quặng nhôm gây ra không những ảnh hưởng đến môi sinh, con người mà còn cả vấn đề an ninh quốc gia. Tôi đọc nhiều bài viết nói Tàu Cộng đã gài hàng trăm ngàn quân lính, quân gián điệp đội lốt công nhân vào Việt Nam để thám thính địa hình Trung phần Tây Nguyên, thiết lập căn cứ quân sự và chuẩn bị chiến lược biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ như chúng đã làm đối với dân Tây Tạng. Các ông không biết hay cố ý không biết điều này? Sự bành trướng của Trung Cộng không chỉ dừng ở vùng Đông Nam Á, các ông ạ. Chúng còn ngang tàng khống chế cả vùng biển Đông và thách thức những quốc gia phát triển khác như Mỹ, Anh và Nhật. Nếu đất nước rơi vào tay lũ giặc Tàu thì các ông ngay cả đến cái khố che thân cũng chẳng còn. Hãy chứng tỏ năng lực của các ông cho quyền lợi Tổ quốc thay vì luồn cúi những kẻ hãm tài cấp trên.Tôi tin rằng lời của tướng Trần Hưng Đạo vẫn còn sang sảng bên tai các ông: “Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm.”
Là cái nhục quốc gia khi nuôi kẻ phản bội. Càng nhục nhã hơn khi chúng ta biết nguy biến của quê hương mà lại khoanh tay thúc thủ. Các ông đã phục tùng đủ và không cần phải có nghĩa vụ nào nữa đối với chế độ bán nước hại dân này. Điều bây giờ tôi mong muốn quí vị có tâm huyết với quê hương hãy khai trừ Đảng ra khỏi đầu. Đừng bôi nhọ thêm danh dự của các ông. Đừng để cả một dân tộc lên án các ông mà hãy “đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo” như lời đại thần Nguyễn Trãi đã dạy.
Hỡi những chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam,
Các anh đang làm gì? Các anh có phải là những con người chính nghĩa phục vụ cho nhân dân? Nếu vậy, sao các anh lại cầm súng đối đầu với nguyện vọng của dân? Các anh thi hành chỉ thị của Đảng mà quên mất cái Đảng vô tri ấy không phải do người dân trong nước bầu chọn. Có phải các anh đang làm trái với ý nghĩa tên gọi Quân đội nhân dân – “từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, vì nhân dân phục vụ”?
Chắc hẳn các anh cũng đã nhận được rất nhiều bức tâm thư từ những người công dân có lòng với quê hương. Trong bức giác thư của Trần Nhu, ông ta viết rằng: “Hỡi các tướng lãnh, hỡi những người binh lính đã chiến đấu chống giặc Tàu năm 1979, các bạn đã bị phản bội!” Đúng vậy, các anh đã bị phản bội. Không chỉ riêng những người lính năm xưa mà là tất cả các anh đang nằm trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân hiện nay đều bị phản bội. Xương máu của các anh đổ vào những cuộc chiến nhằm bảo vệ bờ cõi đều bị Đảng ta lãng quên. Những người bạn cùng chinh chiến với các anh đã sai lầm trong quá khứ, nay các anh không thấu được tâm địa độc tài của Đảng Cộng Sản thì chính các anh đang tự biến mình thành những kẻ phản nghịch của Tổ Quốc. Các anh không thấy sao? Từng tấc đất trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã bị Đảng hiến dâng cho tụi Tàu man rợ. Từng dãi vịnh Bắc Bộ, ải Nam Quan, thác Bản Dốc cũng đã bị ngoại tộc xâu xé có “giấy phép”. Vậy nên các anh không cần tốn sức lực đứng ngoài hải đảo hay canh gác biên giới nữa nếu như các anh vẫn còn một lòng trung với Đảng mà bất hiếu với dân. Thay vì trấn giữ biên cương thì các anh hãy chỉa súng nổ vào hơn tám mươi triệu người dân để Đảng ta vỗ tay khen thưởng. Tôi thiết nghĩ lúc đó chắc công việc của các anh sẽ nhẹ nhàng hẳn đi, không còn phải dầm mưa dãi nắng nhiều. Nhưng các anh ạ, đêm đêm các anh sẽ trằn trọc cố ru một giấc ngủ. Những cơn ác mộng sẽ chập chờn bủa lấy bởi chính toà án lương tâm đang xét xử những hành động vô nhân tính của các anh. Các anh tuy không có quyền cao chức trọng, không giàu sang phú quý nhưng các anh còn dân tộc. Đó mới chính là bảo vật quý giá nhất mà các anh cần nâng niu vẹn toàn. Mất non sông, mất đồng bào thì các anh bảo vệ cái gì đây, hỡi những người vì lý tưởng tự do cho Tổ Quốc? Các anh hãy trả lời cho dân nghe.
Cha mẹ, anh chị của các anh cũng đang nằm trong gọng kìm của nhà nước CHXHCNVN. Đừng than trách rằng nếu các anh không tuân theo lời của mười mấy tên trong Bộ chính trị thì chúng sẽ làm khó dễ những người thân của các anh. Điều đó chỉ chứng tỏ các anh hèn yếu và bất tài. Các anh vẫn còn nhịn được sao khi những kẻ lãnh đạo trong Đảng thì có nhà cao cửa rộng, có xe hơi sang trọng, có tiền gởi vào nhà băng ngoại quốc hàng tháng; còn dân ta chăm chỉ cày sâu cuốc bẫm nhưng vẫn không ngóc đầu lên nổi . Bọn chúng cướp bóc mồ hôi và nước mắt của người dân mà sung sướng trên nỗi đau của dân tộc. Tại sao các anh không giải thoát gia đình các anh khỏi ách thống trị của Đảng cùng với toàn thể đồng bào khỏi họa mất nước? Các anh đừng theo chân cố Tổng bí thư Trường Chinh đã đấu tố giết cả cha mẹ ruột để làm vui lòng kẻ trên. Đó không phải vì “đại nghĩa quốc gia” mà là “đại nghịch bất đạo”. Bọn chúng không đứng chung chiến tuyến với các anh để thông cảm với nỗi nhọc nhằn của các anh ngày đêm ở ngoài khơi xa hay trên rừng núi sâu độc. Bọn chúng chỉ là những kẻ tiểu nhân “ăn cháo đá bát” nên các anh đừng hi vọng chúng sẽ tạ ơn những gì các anh đã và đang làm. Các anh cầm súng trên tay, chiến đấu vì dân tộc, hà cớ gì phải sợ một lũ đần độn kia? Các anh càng phải dũng cảm đương đấu với giặc phương Bắc, làm tấm gương sáng cho chúng tôi noi theo mà không thẹn lòng với hồn thiêng sông núi.
Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà Bắc lỗ lai xâm phạm
Bạch nhận thiên hành phá trúc dư
(“Nam Quốc Sơn Hà” – Lý Thường Kiệt)
Hỡi Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Công Giáo Việt Nam, cùng các đoàn thể tôn giáo khác,
Các chư vị đang ở đâu? Các chư vị có nghe thấy những Đấng Bề Trên đang khóc? Những giọt nước mắt đau đớn lăn nhẹ trong tim Người khi nhìn Việt Nam tội nghiệp của chúng ta đang chìm trong vô vàn khổ ải.
Tôi không phải là con chiên ngoan đạo hay tu sĩ hành khất nhưng tôi cũng hiểu rằng Đức Chúa Trời được sinh ra để giải thoát những khổ đau của loài người và Đức Phật Thích Ca phổ độ chúng sinh. Người dạy chúng ta biết làm một con người nhân ái và trí tuệ, lấy lòng từ bi mà giải hóa hận thù. Nhưng các vị không thể bình thản tụng kinh niệm Phật hay đọc kinh cầu nguyện Chúa ban phước lành mỗi ngày trong khi cả nước Việt nam đang bị dày xéo từng ngày. Các vị không thể tịnh tâm nghe tiếng chuông nhà chùa hay bài Thánh ca nơi giáo đường trong khi ở ngoài kia, toàn dân tộc Việt Nam đang gào thét những tiếng đau đớn với những giọt máu và nước mắt nghiệt tử.
Con người ta được sinh ra chỉ thiết tha có được hạnh phúc và sự tọa lạc trong tâm hồn. Nhưng hôm nay đây, bộ chính trị Đảng đã không làm tròn bổn phận lo cho quốc thái dân an. Ngược lại, họ đã lạm dụng chức quyền trái phép để cướp nhà cửa, đất đai của dân. Từ vụ lấn chiếm mảnh đất tổ tiên của gia đình một mục sư ở huyện Phước Long, tỉnh Bình Phước, từ vụ cưỡng ép năm gia đình bán ruộng với giá rẻ mạt ở xã Trường Yên, cho đến vụ tranh chấp địa phận giáo xứ Thái Hà mà chính quyền Hà Nội đã không ngại ngần cho công an đàn áp các giáo dân triệt để. Những hành động ngang ngược này của các ban lãnh đạo Nhà nước vẫn cứ tái diễn thì thử hỏi pháp luật để ở đâu, công lý treo ở chỗ nào. Các vị không thể ngồi chờ bọn đầu trộm đuôi cướp này lẻn vào đền chùa hay nhà thờ mà cầm theo súng, dùi cui, thuốc xịt hơi cay để tàn phá thờ tự vào một ngày rất gần. Các vị hãy cùng toàn dân xuống đường.
Hỡi những người Công Giáo, linh mục Lê Quang Uy – Dòng Chúa Cứu Thế đã lên tiếng: “Chúng ta không thể cứ mãi ở bên lề cuộc sống quê hương trong sự e ngại, do dự. Chúng ta không thể cứ mãi chờ đợi lẫn nhau mà không ai dám quyết định một việc gì thiết thực và can đảm. Chẳng lẽ chỉ vì sợ bóng sợ vía một cái gì đấy mà chúng ta lại không sợ điều đáng phải sợ hơn cả, đó là tiếng lương tâm, tiếng nói của Chúa Thánh Thần.”
Hỡi những vị chư Tăng và Phật tử, Đại lão hoà thượng Thích Quảng độ là một chân tu chỉ biết ăn chay niệm Phật. Thế mà Ngài cũng không thể lắng nỗi lòng bất bình cho quê hương mà buộc phải kêu gọi một tháng bất tuân dân sự: “Chỉ còn lại tiếng nói của toàn dân mới có cơ cứu vãn. Trước là chận đứng việc lấy Vàng, tức dân tộc, đổi lấy Nhôm ngoại quốc. Sau là bảo vệ sự Vẹn toàn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng… hãy tỏ thái độ trước nguy cơ hủy hoại mầu xanh Tây nguyên và đời sống của người Việt cũng như hàng chục dân tộc ít người trong việc khai thác quặng bô-xít không thông qua nghiên cứu khoa học và kinh tế, mà chỉ vụ vào sự lệ thuộc Bắc phương…Sống dưới chế độ độc tài, công an trị, người dân đã mất quyền biểu tình công cộng nói lên ngưỡng vọng thiết tha suốt 54 năm tại miền Bắc và 34 năm qua tại miền Nam, thì nay hãy BIỂU TÌNH TẠI GIA.”
Thời buổi nhiễu nhương dưới sự cai trị của chính quyền Cộng Sản Bắc Việt đã không còn cách nào khắc phục. Phép nước của chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa đã không hướng đến quyền lợi của người dân. Chúng ta cần phải nói lên tiếng nói của dân tộc. Giáo lý trong kinh sách và đạo nghĩa làm người không cho phép các vị hòa thượng, tăng ni, các giám mục, giáo dân tỏ thái độ dửng dưng trước những điều bất công trong lòng xã hội Việt Nam hiện nay. Tôi xin được trích lời dạy của Đức Thế Tôn để làm vòng hào quang chân lý và ánh sáng Tin Mừng soi rọi lối đi trước mặt: “Như đàn voi say trận, không kể lằn tên mũi đạn, ta phải can đảm chịu đựng những điều bất hạnh của đời. Vì một phần lớn chúng ta sống ngoài khuôn khổ của giáo luật, ta phải có thái độ của đàn voi lâm trận, mạnh tiến giữa rừng gươm đao, giáo mác, bình tĩnh hứng chịu những nỗi chua cay của đời, và thản nhiên vững bước trên con đường phạm hạnh.”
Hỡi tất cả lương dân trong nước,
Các người đang làm gì?
Ngoài đồng lúa, những bác nông dân đang nhễ nhại mồ hôi dưới ánh nắng gắt gao của một buổi trưa đầu hạ. Trong công ty, những nhân viên đang căng thẳng bên chiếc vi tính dưới dàn máy điều hoà mát lạnh. Trên khu đất quy hoạch, những chú kỹ sư xây dựng đang ra sức chỉ đạo các công trình nhà cửa mới trong lớp bụi bay mịt mù. Nơi trường học, tiếng thầy cô giảng bài cho học sinh cùng tiếng lá xào xạc bên ô cửa lớp… Những hình ảnh quê hương dường như thật thanh bình. Tôi cứ cho rằng mỗi người đều được Đảng và Nhà nước giao phó một nhiệm vụ và ai cũng cố gắng hoàn thành công việc của mình trong tâm trạng phấn khởi. Có thật đất nước của chúng ta tốt đẹp như vậy? Không. Đất nước chúng ta là một địa ngục ác đạo. Và các người đều là nạn nhân của địa ngục bạo quyền Cộng Sản Bắc Việt.
Hẳn các người không còn xa lạ gì với cái tên Hồ Chí Minh. Tùy thuộc vào trình độ tư duy của mỗi người và tài liệu công khai sự thật về Hồ Chí Minh mà các người đã may mắn đọc được thì bây giờ các người sẽ có những cách đánh giá khác nhau về con người “muôn mặt” này. Nhưng đặt lại bối cảnh thời chiến ngày xưa thì không một ai mảy may nghi ngờ đến tấm lòng ái quốc của vị “lãnh tụ vĩ đại” Hồ Chí Minh. Nào là Bác đã “ra đi tìm đường cứu nước”, Bác sống “cả đời sống vì dân tộc”, Bác đã đem chủ nghĩa ngoại lai tuyệt vời về cho Việt Nam. Nào là xã hội không nên phân chia giai cấp, mọi người đều có quyền bình đẳng, dân chúng sẽ sống trong “thế giới đại đồng”, v.v… Những điều này nghe như rót mật vào tai đã làm nhiều người dân chất phác tuyệt đối tin theo. Thế rồi kết quả của bao lời đường mật ấy như thế nào? Từ đầu thập niên 50, những thảm kịch Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm đã giết oan hàng vạn địa chủ, trí thức, văn nghệ sĩ, làm hơn một triệu dân miền Bắt phải di cư vào miền Nam trong nỗi kinh hoàng. Nạn nhân là các người. Tiếp theo là cuộc thảm sát Tết Mậu Thân năm 1968 với những hố chôn tập thể, với những giây phút tê liệt khủng khiếp nhất cho người dân Huế. Nạn nhân là các người. Sau đó chủ trương đánh tư sản, đưa toàn bộ đất nước sống trong thời kỳ bao cấp cũng làm cho hàng trăm ngàn người vô tội bị mất trắng tài sản, không nhà không cửa. Nạn nhân cũng là các người. Chỉ có Đảng ta là ngư ông thủ lợi, nuốt trọn những gì chúng vơ vét được qua những cuộc tàn sát man rợ. Những linh hồn oan thiêng chẳng biết dùng bao nhiêu vải tang để phủ cho hết. Những dòng máu thấm đỏ vào đất chẳng biết chờ thời gian bao lâu mới có thể phai mờ. Những giọt nước mắt chua cay chẳng biết hòa cùng bao con sông, con suối cho bớt vị mặn đắng. Một bi kịch của loài người!
Chiến tranh thì phải có đầu rơi máu chảy, nhưng sự hy sinh phải xứng đáng cho quyền lợi toàn dân tộc chứ không phải để cho một cá nhân nào. Xin các người đừng mãi u mê trong lời tuyên truyền của Đảng và Nhà nước. Có thể các người không muốn nhắc đến những gì đã xảy ra trong quá khứ nhưng các người sẽ không bao giờ quên được. Nỗi đau ngày nào các người phải chịu đựng vẫn chưa thể nguôi ngoai, vẫn mãi khắc sâu trong tâm khảm. Cộng Sản là kẻ thù của nhân loại. Cho đến hôm nay Đảng CSVN vẫn ngựa quen đường cũ. Chúng gieo rắc tội ác khắp nơi nơi. Từ việc buôn bán phụ nữ Việt thông qua các đường dây môi giới hôn nhân cho đến tình trạng dân đói nghèo lạc hậu. Các người là nạn nhân. Từ hàng trăm trẻ em vất vưởng nơi lề đường cho đến nhiều vụ cướp đất của lương dân khắp nước. Các người là nạn nhân. Từ tín ngưỡng tôn giáo bị cấm đoán cho đến tình trạng thất nghiệp tràn lan. Các người là nạn nhân. Từ sự bắt bớ các nhà đấu tranh dân chủ cho đến chủ trương biến cả dân tộc thành những kẻ nô lệ cho thực dân ngoại quốc. Các người cũng là nạn nhân. Xã hội đã biến con người sống dẫm đạp lên nhau, bất chấp sinh mạng người khác chỉ vì đồng tiền. Bác sĩ không còn chữa bệnh theo phương châm “lương y như từ mẫu”. Luật sư không còn hành nghề với tinh thần bào chữa oan ức cho thân chủ. Nhà báo không còn viết bài dựa trên tính chất sự thật của sự việc. Bây giờ các người chỉ thấy một xã hội tráo trở, gạt gẫm lẫn nhau để đạt mục đích riêng. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn mãi thì đất nước sẽ đi về đâu. Sau này các người sẽ không còn thưởng thức hương vị bánh chưng, bánh dầy vào những ngày Tết mà thay vào đó là bánh trôi, bánh bao của Trung Hoa. Tất cả là do trái tim quỷ dạ xoa của Đảng Cộng Sản nặn ra. Chúng ta không thể chịu đựng hơn. Đồng bào quốc nội hãy vì tương lai con em mà đồng lòng chung sức hạ bệ chính quyền Cộng Sản Việt Nam độc tài và ngăn chặn tham vọng xâm lấn của Trung Cộng.
Hỡi toàn thể người Việt ly hương,
Các cô chú, anh chị đang làm gì? Các cô chú còn nhớ cái hận mất nước năm 1975? Hay các anh chị đang sung túc bên kia đại dương mà quên mất hai tiếng dân tộc?
Nhắc đến the Fall of Saigon thì chẳng ai ngăn nổi tiếng nấc xót xa. Từng hình ảnh cuối cùng tại miền Nam cứ như cuốn phim quay chậm ngược dòng thời gian. Từng cảnh tượng chết chóc như những mũi kim đâm vào trái tim đau buốt. Đâu rồi thanh bình ấm no? Đâu rồi khung trời hoa mộng? Đâu rồi xứ sở hòa bình? Ôi miền Nam yêu dấu đã vì ai mà âm u hoang tàn, vì ai mà gia cảnh phân ly, vì ai mà tan nát tuổi xuân. Những con thuyền mong manh vượt biết bao hải lý để chở thuyền nhân đến miền đất hứa. Những nỗi uất ức được khâu chặt vào từng tế bào trong cơ thể. Những nỗi khiếp sợ ăn mòn cả tinh thần cho nòi giống. Để rồi hôm nay trên đất khách quê người tự do, một số người Việt tỵ nạn nhìn về quê hương Việt Nam bằng con mắt lãnh cảm mà chối bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Thật đáng buồn khi họ có ý nghĩ là việc quốc nội thì tự người dân trong nước phải đứng lên giải quyết. Vậy thì cội nguồn các người ở đâu, tổ tiên các người ở chốn nào? Đây là một vấn đề quốc gia hệ trọng đến sự sinh tồn của cả dân tộc.
Các cô chú đã thấy đồng bào trong nước phải gánh chịu kiếp cu li. Trong thời thế nguy biến này, chỉ có tình thương đồng loại của những người Việt hải ngoại mới giúp họ có đủ ý chí kiên cường để chống trả lại sự đàn áp của Cộng Sản. Chúng ta không thể để bè lũ Cộng Sản Bắc Việt thành công trong việc chia rẽ sợi dây liên kết nội chiến và ngoại ứng. Tôi biết rất nhiều cô chú đã và đang tích cực có những kế hoạch giải thể bộ chính trị Cộng Sản và cứu vãn đất nước khỏi cảnh vong quốc. Còn những anh chị Việt Kiều nhẹ dạ khác thì đừng nên nghe lời mĩ miều “khúc ruột ngàn dặm” của Cộng Sản mà về Việt Nam làm ăn, đốt tiền để tiếp tế máu cho chúng, đến khi lọt bẫy rồi thì hối hận cũng không kịp.
Có nhiều lần tôi lang thang vào cái diễn đàn chính trị trên mạng, nghe các anh ví von Cộng Sản như loài súc vật vô nhân tính, mất tình yêu thương đồng loại. Xin thưa với quí vị, chúng không phải là khỉ, là chó và cũng không xứng đáng được so sánh với những loài vật này. Con khỉ tuy chỉ biết bắt chước nhưng chúng rất thông minh và có tình cảm. Một câu chuyện nói về một thợ săn đã bắn một con vượn cái bị trọng thương. Thế mà vượn mẹ vẫn ôm chặt đứa con vào lòng và dùng hết sức bình sinh để rống gọi thảm thiết chờ người cha trở về. Khi con vượn đực quắp được đứa con mang đi thì lúc đó con vượn cái mới trút hơi thở cuối cùng rồi từ từ ngã xuống. Còn Cộng Sản chỉ biết giết đồng loại. Con chó thì rất trung thành với chủ nhân. Nếu người chủ gặp chuyện nguy hiểm thì nó liều thân để cứu. Còn Cộng Sản thì mạng ai nấy giữ thật kỹ. Nếu như Cộng Sản là chó thì các vị có dám nuôi trong nhà không? Ngay cả những bà mẹ Việt Nam đã có công nuôi các cán bộ, bộ đội mà cũng bị chúng cướp nhà không thương tiếc. Đúng là một lũ đủ thứ vô: vô gia đình, vô Tổ quốc, vô tôn giáo, vô đạo đức, vô tư cách, vô nhân vô nghĩa, vô phúc vô hậu, vô phương cứu chữa.
Hỡi tuổi trẻ Việt Nam trên toàn quả địa cầu,
Các bạn trong nước đang nghĩ gì? Các bạn ở hải ngoại đang ước muốn gì?
Là rường cột tương lai của nước nhà, các bạn trong nước cần phải biết bổn phận làm một người công dân có ích cho xã hội. Chúng ta không sinh ra trong thời loạn lạc nhưng lại sinh nhầm vào một thế giới không ánh sáng. Những ánh đèn màu muôn sắc lộng lẫy trên phố thị về đêm chỉ là ảo ảnh của bóng tối. Những khu giải trí chỉ là trò xí gạt con nít, che mắt thiên hạ. Những căn biệt thự vươn cao lấp kín bầu trời chỉ là mô hình tượng trưng cho chủ nghĩa Cộng Sản – một kẻ cướp. Các bạn hãy tới gần và nhìn kỹ một chút. Dưới ngọn đèn đường là các cụ già một mình lượm những cái lon để đổi chén cháo qua ngày. Ngoài cổng khu vui chơi là những kẻ ăn xin mặc áo quần rách bươm lê lết dọc vỉa hè. Bên cạnh nhà lầu cao tầng ở thành thị là liêu xiêu nhưng mái nhà tranh vùng nông thôn. Đó mới là viễn cảnh thật sự của đất nước chúng ta. Vậy chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Từ tấm lòng yêu nước là sự khơi nguồn cho hành động cứu nước. Các bạn cần thoát khỏi sự nhồi sọ của Đảng ta, đừng ngông nghênh ra vẻ ta đây có tất cả mà hãy dùng cái đầu để suy nghĩ. Nếu Việt Nam là một phần của Trung Cộng thì các bạn chẳng còn gì hết. Các bạn cần thắp lên lòng tin và tình yêu thương nhân loại, gạt bỏ tham – sân – si và đừng cưỡng cầu danh vọng cuộc đời.
Các bạn hãy nhìn gương quốc gia Tây Tạng. Họ đã bị Trung Cộng thống trị qua nhiều thế kỷ. Nhưng vì người Tây Tạng biết chống lại những kẻ lợi dụng mình, biết nắm bắt thời cơ và lại có đầu óc nhanh nhẹn, trung thực nên họ không bao giờ đầu hàng. Họ hiểu rằng một khi nhẹ dạ tin vào lời nói “cùng nhịp thở với các chiến sĩ vũ trang, cùng chung số phận với các cán bộ và nhân dân Tây Tạng” của Hồ Cẩm Đào thì sẽ không có huyệt chôn thân. Đó là một bài học cho chúng ta học hỏi. Vì lịch sử hơn bốn ngàn năm văn hiến, các bạn hãy nối gót các bậc tiền bối để làm rạng danh Tổ quốc Việt Nam thêm một lần nữa.
Các bạn trẻ tại hải ngoại hãy cùng sát cánh với thanh niên trong nước để chúng ta có thể giải thoát dân tộc khỏi ách nô lệ ngoại bang. Các bạn sống trên những quốc gia tự do thì các bạn là người hiểu rõ tầm quan trọng phải có dân chủ và nhân quyền. Trình độ của tôi có thể không bằng các bạn nhưng đứng vào cương vị người chủ tương lai của đất nước thì chúng ta là thành phần chính yếu của nước nhà. Vì thế chúng ta không nên tách biệt đường lối đấu tranh mà hãy chia sẻ với nhau. Chúng ta có chung một quê hương, một màu da, một màu tóc.
Hỡi tuổi trẻ Việt Nam! Chúng ta không thể để yên cho bọn khốn nạn Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng… thông đồng với lũ giặc Tàu bức hại nhân dân. Trách nhiệm của chúng ta là không để lọt một tấc đất vào tay giặc, không để dân tộc mãi điêu linh, không để chết tương lai tuổi trẻ, và càng không để trở thành đứa con tội đồ của người Mẹ chúng ta. Đời người có một lần để sống và một lần để chết, hãy sống cho xứng và hãy chết cho đáng.
Dân tộc Việt Nam không của riêng ai.
Chúng ta không thể cứ rơi nước mắt mãi. Hỡi toàn thể đồng bào quốc nội và đồng bào hải ngoại, hãy khóc một lần cuối rồi lau lệ cho khô. Hãy cùng nhau tay trong tay, vai kề vai nối thành một khối đại đoàn kết dân tộc. Chống giặc ngoại xâm phương Bắc là trách nhiệm của tất cả người con da vàng máu đỏ Việt Nam. Các bậc cha ông ngày trước đã có công gầy dựng và gìn giữ giang sơn gấm vóc thì nay chúng ta không thể giương mắt vô hồn nhìn từng mảnh đất quê hương bị cắt xén rồi dâng cho bọn bành trướng Trung Cộng một cách vô cớ. Bọn chúng huỷ hoại môi trường sinh sống của đất nước ta, phong tục tập quán của dòng giống ta, nhân bản con người của dân tộc ta thì chúng ta không thể bình chân như vại. Bọn chúng bóc lột sức lao động, nhập thực phẩm vào đầu độc người dân, bao thầu các công trình xây dựng trọng điểm bằng quyền lực áp đặt thì chúng ta không thể chấp nhận sự có mặt của chúng trên đất Nam này. Bọn chúng âm mưu đồng hoá chủng tộc, trừ diệt đồng bào tận gốc, áp dụng chính sách nô lệ chính trị thì chúng ta không thể im lặng chịu nhục.
Khi tất cả cùng hướng về quê hương Việt Nam chính là lúc chúng ta biến niềm tin thành vũ khí lợi hại nhất. Khi tất cả cùng chung nhịp thở với non sông Việt Nam chính là lúc chúng ta biến tinh thần đoàn kết thành sức mạnh bất diệt. Không một mãnh lực nào có thể ngăn chặn hùng khí vì đại nghĩa quốc gia của chúng ta. Không một thế lực nào có thể làm nhụt chí vì lý tưởng trường tồn cho dân tộc. Hãy đồng tâm lật đổ bọn bán nước cầu vinh Cộng Sản. Hãy chung sức dẹp tan lũ giặc Tàu Cộng đang hoành hành trên đất nước. Hãy tranh đấu để xây dựng một kỷ nguyên mới cho nước Việt Nam tươi sáng hơn.
Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
Voi uống nước, nước sông phải cạn.
Đánh một trận, sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.
(Trích “Bình Ngô Đại Cáo” – Nguyễn Trãi)
Dân tộc là của tất cả người dân mang dòng máu Việt Nam.
Trên đây là những lời tâm huyết của một người trẻ sinh ra trên mảnh đất Việt Nam. Tôi đã nói những gì tôi cần phải nói. Mỗi người chúng ta đã đủ trưởng thành và đủ trí khôn để suy xét. Các vị có vì bản sắc văn hóa mà đấu tranh hay không thì đó là tuỳ thuộc vào quyết định của các vị. Còn tôi cũng như chị Lê Thị Công Nhân đã từng phát biểu: “Tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù chỉ còn một mình tôi,” sống cho dân tộc và chết vì dân tộc.
Tôi không là ai nhưng tôi có thể khẳng định với tất cả quí vị rằng tôi là một đứa con của Mẹ Việt Nam bất khuất.
Lê Nguyễn Huy Trần
SUNDAY, 12. JULY 2009, 16:23:24

(1) Lê Nguyễn Huy Trần đã mất (12/2/2010)!


• My Opera
• digg
• Facebook
• Twitter
• del.icio.us
• StumbleUpon
• reddit
Truyền Âm Live
Comments
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 12. July 2009, 21:18
cai do phan quoc..
biet la con cua viet nam nua ha…
chinh tri dang yen binh muon phan dong de dat nuoc hon loan len la tot ha…
cho du 70 tuoi hay chang nua tui cung chang xem ra cai gi, dung truoc mat tui la tui chui, tha mat day con hon mat nuoc, mat su yen binh…
nhung li le o tren lay tu dau? song o nuoc ngoai nhin ve bang anh mat con nhai ben nam duoi day gieng ha, nhin bang con mat cua ke phan quoc thi dieu tot nhat cung tro thanh dieu xau…
toi se la dang vien dang cong san viet nam, la con cua nguoi viet nam, la dan cua nuoc cong hoa xa hoi chu nghi viet nam, la mot nguoi CONG SAN!
co bao gio ong xem lai nhung gia tri ma TOAN` dan viet nam da mat, da chiu dung de roi da co’? chac han la khong, toi nghi ong chi lo cho ban than cua minh`, ban than cua may nguoi phan quoc, ban than cua nhung ke ban nuoc…
1000 nguoi phan quoc ban nuoc, 84 trieu dan dang song yen binh, bao nhieu do cung du de noi vai tro cua DANG CONG SAN VIET NAM, neu li le cua ong la hay thi` tai sao toi cung nhu 84 trieu nguoi viet nam khac LUON LUON TIN TUONG VA TRUNG THANH voi DANG VA NHA NUOC CONG HOA XA HOI CHU NGHI VIET NAM
ong chui thi TUI nghe, cu tu nhien…
song nhu nguoi` my la` hay ah`, song chi biet den ban than minh la hay ah`, do` bo~, tha` chet cho khoi nhuc…
xin nhac lai, nho` li le cua ong ma` TUI QUYET TAM TRO THANH DANG VIEN DANG CONG SAN VIET NAM, TOI QUYET TAM DANG KI THAM GIA VAO` QUAN DOI NHAN DAN VIET NAM CHO DU` CO THE 1 THANG NUA TOI SE VAO` HOC NGANH` Y TAI TPHCM
so nguoi khac doc duoc nhung loi cua toi thi ong cu xoa, tu nhien…

Quote
Anonymous # 12. July 2009, 22:04
CoBevuiCuoi writes: vui qua to^i doc loi commets cua ban ma toi cam thay nhu.c cho gioi tre Viet Nam nuoc mat dan doi ma ngoi do am am ao ao. dung la con ech ngoi day gieng. chang biet bau troi rong bao nhieu.. chuc mung ban nha. ban co gang vao quan doi CSVN hay vao Dang de co them mot thang lam thai’ thu cho trung cong giet dan minh. toi muon commets rat nhieu. nhung neu day la cach suy nghi cua mot nguoi tre bi dau doc duoi mai truong xa hoi chu nghia VN cung nhu toi .thi toi se bo thoi gian de chia se. nhung voi mot con nguoi ngu nhu ban thi that qua ton thoi gian. minh cung song o Viet nam day ban nhung minh con nho ma dau co ngu nhu ban dau. nhung minh nghi ban chang ngu dau. dau oc cua ban chua toan thu ra’c thi nhu vay thoi.. Me VN oi tai sao Me lai sanh ra toan thu rac nhu vay de dan toc chung con bi bon tau chem giet.
Quote
KhatKhao-TuoiTre-VN # 13. July 2009, 02:4
Xin mến chào 2 bạn,
Đây là video bọn Tàu Cộng đang đánh đuổi ngư dân VN mình ( http://my.opera.com/LeNguyenHuyTran/blog/show.dml/4010171 ), video nay không phải thời tiền sử đâu thưa bạn, là chuyện đang xảy ra trên mảnh đất mà bạn và tôi đang sống. Tôi xin mến gởi đến bạn caokeu. Bạn hãy mở to con mắt ra mà nhìn cho thật kỷ từng chi tiết trước khi viết thêm những lời comments ấu trỉ như ở trên.
Tôi mong bạn sẽ mau được vào quân đội nhân dân để có thể hy sinh bản thân mà cưú lấy đất nước đang lâm nguy, và cũng mong bạn sớm được vào làm đảng viên của cái Đảng CSVN thối nát mà bạn đang tôn thờ để nhìn thấu được bộ mặt bịp bợm và ăn cướp của họ.
Cầu mong bạn luôn vững bước trong tương lai để xứng đáng làm một đứa con bất khuất của Mẹ VN.
KKTTVN

Quote
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 13. July 2009, 06:03
cam on nhung loi dong vien…
khong ngo nguoi tien su van con ton tai den ngay nay ma bay gio minh moi biet…
Quote
Anonymous # 13. July 2009, 15:42
Anonymous writes: tho*i` dai nay sao la.i va^?n co`n nhu*~ng chu’ khi~ o*? tho*i` tie^`n su*? chay ra da^y the^’ nhi? … the^’ nay` la the^’ nao`…. (CauKeu) tra~ lai cho ban vi nhu*ng lo*i` thie^u’ to^n trong cu~a ban doi voi moi ngu*o*i`… mo^.t nguoi lam sai nghi~ sai se~ anh~ hu*o*n?g de^’n vai ngu*o*i`.. nhu*ng mo^.t ke~ to^n tho*` chu~ nghi~a tan ba.o va nhu*~ng te^n thai’ thu’ da^ng da^’t ban’ nu*o*’c nhu* loai` CSVN vo^ nha^n tinh’ hie^n nay`. thi` qua~ la` mo^.t die^u` kho^ng the^~ tha thu*’… va chi’nh lu*o*ng ta^m va` toa` a’n cua chi’nh ban~ se~ tu*. pha’n xet’… mo^.t ke~ cuop giet nguoi.. the^’ ma cu?ng co’ ngay` no ro*i le^. vi viec lam sai trai cu~a chi’nh no’. huo^’ng chi la mo^.t ke~ nhu* ban to^n tho*~ ca mot da?ng cu*o*p’..

Quote
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 14. July 2009, 08:05
la nguoi tot thi khong can phai an danh dau…!
Quote
Anonymous # 14. July 2009, 09:23
quyrom writes: thôi đi mấy cha nụi! đất nước ta qua bao năm sóng gió giờ mới đc yên ổn ! mấy cha đừng lôi tụi thanh niên chúng con vào một cuộc tàn sát mới !chả hay ho gì ! cứ đấu đá nhau thế thì đi vào đâu rùi dân cũng khổ người cũng chết không chỉ là chúng ta mà còn kéo theo bao cảnh lầm than!Cái chuyện Việt và Tàu là từ muôn thuở rùi! bọn tàu ỷ mạnh mang theo tư tưởng chủ nghĩa bá quyền lâu rùi sao trảnh khỏi bọn chúng! điều cốt lõi ở đây là người việt có đồng lòng hợp sức mỗi khi tổ quốc lâm nguy không ! còn chuyện đảng nào cầm quyền thì không quan trọng miển là đủ no đủ ấm cho dân ta! Đảng ta tuy chậm đổi mới nhưng đã rất cố gắng khắc phục sai sót nhưng dù sao họ cũng tự lực và tui sẽ luôn ủng hộ Đảng Cộng Sản việt Nam ! chuyện Hoàng sa Trường sa thì tranh chấp đã lâu nhưng hẳn chúng ta có thể thấy được sự chống ảnh hưởng của bọn tàu qua sự kiện bộ trưởng quốc phòng Mỹ Donal Rumphel sang thăm chính thức việt nam sau khi Trung Quốc Tuyên bố Hoàng sa là một huyện đảo của mình và sau chuyến thăm đã rút lại tin tức đó! Việc Việt Nam đang dần bước chuyển sang thân Mỹ cũng làm giảm nguy cơ ảnh hưởng của Tàu! theo tôi là vậy còn các bạn nghĩ sao ! tôi là một người Việt Nam yêu nước

Quote
Lê Vũ – Bình địa mộc. # 15. July 2009, 18:56
Các bạn thân mến! Tôi đã 50t, từng tham gia quân đội nhiều năm, hiện là đảng viên cộng sản. Có vài lời trao đổi như sau:
1/ Những nguy cơ, hiểm họa tiềm tàng trong dự án bôxit ở Tây Nguyên là hoàn toàn có thật nhưng với hiệu ứng của internet cộng với ý thức xã hội của nhân dân ta khá cao, nhất là giới trẻ thì tin rằng dự án tai tiếng này sẽ được khai tử trong năm 2010, nếu đảng CSVN ko muốn tự khai tử mình trong lòng tin yêu của dân tộc trước đại hội XI.
2/ Phải dũng cảm thừa nhận bộ máy của nước nhà (hệ thống chính trị) đang bộc lộ nhiều khuyết tật khá nhức nhối. Nạn tham nhũng phổ biến lan tràn mọi nơi, mọi cấp với mức độ lớn & ngày càng trắng trợn, các thế lực đen đang lộng hành ở 1 số cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng & nhà nước.
3/ Vấn nạn đó, xét trên bình diện lịch sử & yếu tố toàn cầu thì chưa đến mức báo động đỏ (tham nhũng thì chính thể nào cũng có, đảng Cộng Hòa/Dân Chủ ở Mỹ cũng chỉ là con rối là bung xung của giới tài phiệt, nuôi béo các nhà sản xuất vũ khí, bọn đầu cơ dầu lửa & tài chính mà thôi..) những sơ hở (nếu quả thực là sơ hở) hoặc lệch lạc trong dự án bôxit sẽ nhanh chóng được sửa chữa khắc phục bởi tôi tin, hầu hết ủy viên trung ương Đảng là những người cộng sản trung kiên & có trách nhiệm rất cao với đất nước. Họ sẽ thể hiện quyền & nghĩa vụ của mình trước & trong đại hội Đảng XI.
4/ Trong hàng ngàn, hàng chục ngàn ý kiến trên các blog bày tỏ sự bất bình, phẫn nộ về dự án bôxit, có ko ít lời lẽ của những thế lực phản động lợi dụng cơ hội này để ‘té nước theo mưa’, ‘mượn gió bẻ măng’.. để trục lợi chính trị. Họ là ai, ở đâu, động cơ mục đích của họ có trong sáng & chính đáng hay ko..? Thiết nghĩ là điều ko khó trả lời đối với cộng đồng mạng. Nhưng để phân biệt đâu là lý lẽ, là tâm huyết của những người yêu nước chân chính (trong & ngoài nước) với những nọc độc của lũ rắn đội lốt ‘lương tri & trách nhiệm công dân Việt’ ko phải là chuyện đơn giản. Rất mong các bạn tỉnh táo, sáng suốt.
5/ Hoan nghênh bloger Cao kều & Quý Ròm: Bất cứ công trình nào, dù tráng lệ hoàn mỹ đến đâu thì bao giờ cũng có những khiếm khuyết, ko thể vì những khiếm khuyết đó mà cổ xúy, sách động, hô hào cho việc đập bỏ, xây mới.. Mỗi chúng ta phải là 1 chất liệu khả dụng để góp phần tu bổ, hoàn thiện, chỉnh trang cho khiếm khuyết ấy. Phải ko các bạn?
Cảm ơn các bạn đã bỏ thời gian để đọc những giòng trao đổi của tôi. Mong chủ blog ‘Áo Trắng ơi’ hãy vì lòng tự trọng mà ko chỉnh sửa nội dung comment này, tôi tin như vậy, vì bạn cũng là 1 người Việt Nam yêu nước, dù yêu với cách khác tôi.
Thân mến!
Quote
Anonymous # 16. July 2009, 01:11
Anonymous writes: Chao Anh AoTrangOi cam on bai viet trong blog cua anh. rat hay rat y nghia va cach hanh van the hien ro ban sac Dan Toc khong chiu dau hang truoc quan ngoai xam. xin cho phep toi co doi loi voi Chu ( nhulágiacno) thu*a chu toi la mot nguoi tre cung dang song O Viet Nam. nen khi doc duoc nhung loi commets cua chu’. toi lai nhin ro that su ban chat cua nhung nguoi CSVN nhu the nao. voi cach viet nhu vay chu’ dau can so nguoi khac xoa loi commets cua chu’. vi chu cang bao che binh vuc cho cai dang ban nuoc hai dan. thi tuoi tre chung toi lai cang thay nhung con nguoi CSVN that su da het thuoc chu*a?. trong nuoc thi tha ho an cuop va dan ap dan. ra ngoai thi qui lay ngoai bang. con` trung quoc ngang nhien giet dan tren chinh que huong cua minh thi may ong co^ng an va may ong trong bo chinh tri khong dam he’ ra(ng nua loi. neu chu con luong tri cua mot con nguoi. va` con mot chut’ ban? ti’nh tu* to^n cua mot Dan Toc thi` tra the da?ng di. CS ma noi yeu dan thu*ong noi`. thi con heo nai’ nha` toi cung da biet treo ca^y khe^’ ro^i.` lam on di Chu du*ng ha.i dan ha.i nuoc nua. nhu*ng ke~ buon dan ban nuoc nhu may Chu’ thi nguoi doi se nguyen rua cho den va.n na(m sau.o ngoai duong cung gap may ong toi thay muon oai’ roi. chay len ma.ng cung phai doi dien voi nhung loi commets vo luong tam. mat dao nghia. va chang con ban chat cua mot Nguoi Viet Nam con chau Lac Hong. That la mot lu~ du? thu* vo^. nhu bai viet ma toi moi vua doc qua..

Quote
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 16. July 2009, 08:45
may ong noi hay vay thi hay dua ra bien phap cho toi xem thu phai lam nhu the nao` di chu, may ong cung chi biet noi, biet che trach, biet chi ra nhung cai xau de phe phan nhung neu la cac ong thi lam nhu the nao bay gio, dung bao luc cach mang ah, xin loi chac khong qua dang khi noi moi nguoi trung quoc nha ra mot it nuoc mieng thoi cung du nhan chim ca viet nam, vay con cach nao hay hon con duong ngoai giao mem mong day. viet nam moi doc lap (theo cach cua nguoi cong san nhu toi) chinh tri vua on dinh thi lam sao co dc tieng noi manh me tren truong quoc te duoc, neu nhu sau nay cac ong co lam` duoc nhung gi cac ong mong muon thi toi dam chac chan rang may ong cung se roi vao tinh trang nay thoi, phai co thoi gian de chan chinh va khac phuc…
tai sao lai chi nhin toan mat xau ma ko xem dang cs da lam duoc biet bao nhieu chuyen tot…
Quote
Anonymous # 16. July 2009, 22:27
Anonymous writes: me^n chao` ban CaoKeu. rat vui du*o*.c chia se~ voi ban vai` van de^` ve^` ti`nh hi`nh xa~ ho^.i tre^n da^t’ nu*o*.c cu~a chung ta.. truoc tie^n cho mi`nh xin chao` ta^’t ca~ ca’c ba.n va` nha^’t la` Chu? Blogs AoTrangOi.. thu*a ca’c ban cu?ng nhu* ban tre~ CaoKeu. chung ta die^u` la nhu*?ng nguoi tuoi tre va` to^i hy vo.ng du` ca’c ban du*ng tre^n la^.p tru*o*`ng va` phu*o*ng die^.n the^’ nao` di nu*~a. thi` trong mo^i? chu’ng ta die^u` la` nhu*?ng nguoi mong que^ hu*o*ng va` do^`ng bao` du*o*.c ha.nh phu’c va` a^m no. ngoai` tru*` nhu*?ng nguoi CS thi` ho mo*i’ ba^’t cha^’p no^i~ dau kho^? cu~a da^n va` no^?i nhu.c cu~a Da^n To^.c da~ co’ chie^u` dai` ho*n 4000 ngan` na(m va(n hie^’n de^~ chu’ng tha ho^` ba’n nu*o*’c ha.i da^n mang ve^` quye^n` lo*.i rie^ng cho bo.n chu’ng .. ne^n to^i mong ca’c ba.n hay~ o^n hoa` va ne^n lich su*. de^~ trao doi va` ti`m hie^u? su*. tha^.t chuye^n gi` da~ va` dang xay~ ra tre^n que^ hu*o*ng cu~a Chu’ng ta.. tai vi` chu’ng ta die^u` la` du*a’ con cu~a Me VN. Ban CaoKeu.. ban hoi? ca’c o^ng hay~ du*a ra mo^.t bie^.n pha’p ) xin thu*a ba.n CSVN dang na(‘m ta^’t ca~ quye^`n hanh da^’t nu*o*’c chu’ng no’ da~ kho^ng ca^n` de^’n su*. vinh nhu.c va` no^i~ che^’t oan cu~a ngu*o*i` da^n. thi trong tho*i` die^?m nay` ai co’ quye^n du*a ra mo^.t bie^.n phap’ to^’t de^? cai? thie^n. ne^n` va(n hoa hay cha(m lo do*i` so^’ng Cho da^n cu?ng nhu* bao~ ve^` tu*`ng ma?nh da^’t ma` o^ng Cha cu?a chu’ng ta mang ve^`??? ngoai` bo.n chu’ng thu*a ba.n…. la` mo^.t ngu*o*i` tre~ chu’ng ta ca^n ne^n sa’ng suo^’t nhi`n nha^.n va` tim` hie^?u moi va^’n de^` ba(`ng mo^.t la(ng ki’nh kha’ch quan. kho^ng the^~ vi` mo^.t chu’t tu*` ai ca’ nha^n. hay vi` to^n tho*` mo^.t the^? che^’ ma` ba.n vo^ ti`nh lam` ke~ tie^’p tay de^? gie^’t chi’nh do^`ng bao` cu?a mi`nh… ne^u’ nhu* ba.n tha^’y CSVN lam` to^’t thi` kho^ng rie^ng gi` ba.n bao? ve^. ma` to^i tin ra(ng` toan` da^n to^.c VN ai cu?ng bao? ve^` va` u?ng ho^ ca?,, va` to^i cu?ng kho^ng ngoai` le^… thu*a ban CauKeu. la mo^.t nguoi tre~ phai bie^’t la(ng nghe va` tim hie^u?. ma` hay~ ti`m nhu*?ng tai` lie^.u cu~a nhu*?ng nha` Da^n Chu? da^u’ tranh o^n hoa` tre^n da^’t nuoc ta tai sao ho bi9 ba(‘t.. va` ly’ do gi` da~ lam` ho hi sinh ta^’t ca~ quye^n` lo*.i co^ng danh la^?n Gia di`nh de^~ da^n tha^n vao` con du*o*`ng da^y cho^ng gai de^~ ba^y gio*` ho phai ngo^i` trong nha` tu`… Cha(ng ha.n nhu* lua^t Su* LECONGDINH . LS LETHICONGNHAN. LS NGUYENVANDAI LS LETRANLUAT. cha(‘c gi` trong cuo^.c do*i` cu?a ba.n da~ tha`nh co^ng nhu* ho. du’ng kg thu*a ba.n caoKieu.. tai sao ho lai. hanh do^ng die^n ro^` de^~ ro^i` phai~ vao` tu`. nhu* vay.. ba.n co`n chu*a hie^u? nu*~a sao… chi? co’ nhu*?ng vi Anh Hu`ng Da^n To^.c. nhu*?ng du*a’ con cu~a Me VN ba^’t khua^’t mo*i’ da’m do^’i da^u` vo*’i ba.o quye^n`.. mo*i’ da’m hi sinh ta^’t ca~ de^~ the^? hie^.n Da^n To^.c Ti’nh.. va` bao~ Ve^` Quye^n` lo*.i Cho Da^n To^.c va` do^`ng bao` ho*n Chi’nh ban? tha^n ho… thu*a ban CaoKeu. to^i du*a ra nhu*?ng da^n? chu*’ng kho^ng phai? de^? ban tin to^i noi’. nhu*ng to^i mong ba.n hay~ di tim hie^u? tha^.t su*. moi vie^.c tru*o*’c khi ba.n du*a ra nhu*?ng va^’n de^` kha’c… chu’c ban mot ngay` that an lanh va cung hi vong ban se~ mai mai la` du*a’ Con tha^.t su*. cu~a Me VN…Song Vi da^n toc. Chet Vi Dong Bao`…

Quote
Anonymous # 16. July 2009, 22:29
Quyrom writes: chú Cách Mạng 50t kia nói đúng đấy, để thay đổi một chính thể đâu phải là một sớm một chiều được.Ta phải chấp nhận chính thể hiện có dù nó có nhiều tranh cãi,nhờ những tranh cãi đó mà ta ngày một hoàn thiện nó chứ.Rõ ràng các bạn cũng thấy đất nước ta ngày một đổi mới,điều này thì ai cũng phải công nhận và đặc biệt là các nhà lãnh đạo của Singapore cũng phải thán phục nước ta mặc dù đã chậm đề ra chương trình đổi mới.Nhưng ta cũng phải lấy đó làm tự hào mặc dù chậm hơn nhưng không vì đó mà mình tủi nhục,chậm mà chắc!các bạn đừng nghĩ nhanh mà hay đâu! tôi thấy tuy chậm nhưng nếu lộ nhứng khiếm khuyết ra thì chỉnh sửa cũng dễ hơn và mọi người cũng kịp thích nghi đúng không!Hãy nhìn Liên Xô những năm 80 90 của thế kỉ XX mà nhận rõ điều đó hơn!
Quote
Anonymous # 16. July 2009, 22:39
Quyrom writes: Tui biết vì sao mà họ phải ngồi tù rồi! Họ đọc quá nhiều sách họ học quá giỏi và đặc biệt họ đều là luật sư!Họ học về chuyên ngành chính trị và họ đã phát hiện ra những hạn chế trong Nhà Nước Việt Nam.Nhưng còn nhiều con đường để nêu lên sự hạn chế này để khắc phục mà tại sao lại chống phá chính quyền, xuyên tạc kêu gọi nhân dân làm bức bình phông để dư luận bàn tán, việc này tôi không tán thành!mặc dù họ là những con người có tư tưởng tiến bộ thật.Nhưng việc giải quyết nhưng công việc đó thì tôi không tán thành!Việt Nam ta bắt giam là còn kính trọng tầng lớp tri thức chứ bên bọn Trung Quốc là tử hình vắng mặt rùi các bác nhỉ !

Quote
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 17. July 2009, 09:10
toi dam chac chan rang toi se thanh cong hon nhung nguoi luat su do… doi voi toi nganh luat vao` dc nhu tro ban tay vay, toi rat tu tin vao ban than minh`. xin loi moi nguoi neu ai khong thich ca tinh cua toi. toi khong muon ban tan gi them ve van de nay nua, tuy may ong muon noi gi thi noi, muon lat do dang cong san truoc het hay tieu diet gon nhung nguoi nhu toi day nay ^__^ ..
Quote
Anonymous # 17. July 2009, 16:51
TiaNangHaNoi writes: oh la la du’ng la thang nhoc khong biet dat troi rong bao nhieu. nhu chu’ em thi sach dep cho may nguoi luat su do con chua duoc dung noi gi den hon ho. ban than chu em chi la nhung nguoi. song hai nuoc hai dan chet thi hai dong bao . du’ng la mot thang ngu nhin ong troi bang nap vung. nghe chu em noi ma toi muon oai.

Quote
Anonymous # 17. July 2009, 17:01
CoBeLangThang writes: PHAI KHONG DAY.. KHONG BIET TAI SAO TOI LAI VAO DAY. AI DA KEO TOI KHAI RA MAU. KHONG TOI CHEM DUNG HOI TAI SAO. NHUNG CUNG MAY LA VAO DAY DE THAY MOT NGUOI TRE NHU CAOKEU. NO BANH NHA HANG. CAOKEU BAN SANH O KE KHO BOM HAY KHO DAN. CHAC KHO NGUYEN TU QUA’. BAN CO NO CUNG NEN CHUA CHO DE KY TEN . CHOI GI NO BANH HET CAI BLOG CUA NGUOI TA LUON. MOT NGUOI TU TIN LA DIEU DANG QUI. NHUNG SU TU TIN CUA BAN. LA CACH PHO TRUONG SU NGU DOT KHONG HON KHONG KEM’. THEO TOI BIET LUAT SU LE CONG DINH ANH TA DUOC TOT NGHIEP TAI PHAP VA MY. CON CAOKEU DANG O CAI’ XO’ NAO VAY. SAO TOI THAY MAY ONG CONG SAN CON THICH NO QUA. MA CHOI TOAN THU BOMD KHONG. DUNG LA CHA NAO THI CON NAY THAY NAO THI TRO DO’. CON BAN NOI MUON LAT DO CONG SAN PHAI TIEU DIET NHUNG NGUOI NHU BAN. KHI BAN NOI BAN CO BIET CHU XAU HO VIET RA SAO KHONG. BAN NGHI BAN LA AI VAY.. DUNG LA DO KHUNG
Quote
Anonymous # 20. July 2009, 18:05
BeLuomLon writes: Xin mến chào tất cả các bạn, hôm nay vô tình ghé ngang qua blog này thật không ngờ lại gặp được người cõi trên như bạn caokeu. CoBeLangThang noi rất đúng, bạn nghĩ bạn là ai?, bạn có thể còn là một đứa con nít đang ăn bám vào gia đình, ăn học chưa tới đâu, lại vào đây vỗ ngực xưng tên, qua cách nói chuyện của bạn cũng đủ biết trình độ văn hóa của bạn ra sao rồi, tôi thì không có tham vọng cao như bạn, bạn nói cũng đúng, một người thiếu hiểu biết như bạn thì muốn làm bác sĩ, luật sư hay cái gì mà không được, bay giờ bên VN chỉ cần có tiền thì thằng chăn trâu cũng làm được Thủ Tướng mà, đúng không bạn caokeu. Nếu tất cả tuổi trẻ VN điều nghĩ như bạn, điều sợ sệt tụi Tàu mang rợ, điều không dám đứng lên dành lại nước non mình, thì VN của chúng ta sẽ đi về đâu, sao Mẹ VN lại sanh ra những đứa con hèn nhát rút đầu như rùa vậy. Bạn và tất cả những bạn trẻ khác, và ngay cả cái bác NhưLa1GiacMo nữa, mấy người bưng bích cho cái đảng bán nước hại dân này, các người thấy hạnh phúc lắm sao??? Trong khi người dân chịu khổ từng ngày từng giờ, cha mẹ anh chị của các người đâu bị tụi Tàu đánh giết ngoài biển khơi nên các người đâu biết đau, các người chưa bao giờ ngủ ngoài vỉa hè, đi bán vé số hay đi lượm lon nên các người đâu biết khổ là gì, các người đâu có con cái bị bán ra nước ngoài để xuất khẩu lao động hay làm gái mại dâm nên các người đâu biết xót. Nếu các người không làm được gì cho quê hương, thì ít nhất cũng phải nói lên sự thật, nói lên những đau thương mà người dân trong nước đang phải gánh chịu. Các người đúng là những đứa con tội đồ của Mẹ VN. Các người là những con rùa rút đầu, các người sợ nói lên sự thật. Nếu là một người chân chính có lòng với quê hương, một người ăn ngay nói thẳng, thì sợ gì cái lũ Cộng Sản. Dưới đây là link tôi xin gởi tặng cho các bạn, hãy mở to cặp mắt ra mà nhìn vào sự phát triển của đất nước do chính tay bọn đỉnh cao trí tuệ mà các bạn đang tôn thờ tạo nên. Thật đáng khinh!!! http://my.opera.com/LeNguyenHuyTran/blog/show.dml/4163205 http://my.opera.com/LeNguyenHuyTran/blog/hien-trang-lao-dong-tre-em-o-viet-nam http://my.opera.com/LeNguyenHuyTran/blog/show.dml/4010171 http://my.opera.com/LeNguyenHuyTran/blog/show.dml/3800634 http://my.opera.com/LeNguyenHuyTran/blog/trang-bom-dong-nai-quan-tham-giet-nguoi-cuop-dat

Quote
Anonymous # 25. July 2009, 12:21
Anonymous writes: tuy bọn tôi con nít nhưng còn biết yêu nước! yêu quê hương đồng bào và yêu những gì chúng tôi đang được hưởng các ông là cái thá gì mà dám lên giọng quê cha đất tổ không về mà cứ đâm ban ở bên Mỹ ông không làm hại gì nhà nước tôi họ cũng chả thèm rớ đến các ông ! còn việc sợ bọn tàu không thì lịch sử chứng minh rồi thẳng thừng là không sợ kể cả thời nay! tôi còn nhớ là hùi năm 1979 có chiến tranh nhưng ta đã đẩy lùi được bọn chúng và không hề bị khuất phục http://vi.wikipedia.org/wiki/Chiến_tranh_biên_giới_Việt-Trung,_1979
Quote
Anonymous # 27. July 2009, 06:33
EmGaiVinhLong writes: Thôi đi bạn ơi, có ai nói động gì tới bạn đâu mà con nít với con noi, yêu nước hay không yêu nước. Người ta chỉ nói mấy cái ông ngồi trên đầu dân, ăn cướp tiền của dân, nói lên sự thật. Bạn nghĩ mình là người yêu nước thì người ta mừng cho bạn, mừng cho quê hương. Cùng là người VN với nhau, sao lại cứ cấu xé lẩn nhau, người ta có đá động gì tới bạn hay dân tộc VN không? Các bạn có bao giờ đọc thật kỹ và nghe thật kỹ những người VN lưu vong nói gì không? Người ta ko hề nói gì đến các bạn cả, ngược lại người ta còn nói lên sự chịu đựng và đau khổ của người dân. Mong bạn và các bạn khác hiều dùm cho người ta. Chúng ta điều sinh ra ở VN, điều hiểu tiếng VN, chúng ta nên biết nhìn mặt trái và mặt phải của sự việc. Các bạc cứ mỗi lần nghe người ta nói gì đến cái bọn buôn dân bán nước là các bạn la ầm ỉ lên rồi phát ngôn hổn xược, rồi tự làm cho mình trở thành một cái đứa vô trí thức (mặc dù tôi biết các bạn không phải là như vậy). Rất mong các bạn sớm nhận thức được mọi chuyện…Các bạn biết lên mạng tìm đọc tin tức, biết phê bình người khác thì các bạn không còn là con nít nữa …đúng không 🙂 Mến EmGaiVinhLong

Quote
Lê Vũ – Bình địa mộc. # 27. July 2009, 07:06
@Quý ròm & Cao kều: Đọc kỹ văn phong & cú pháp của mấy blogger: beluomlon, emgaivinhlong, tiananghanoi, cobelangthang, cobevuicuoi.. thực ra chỉ là 1 người. Mà người đó là ai? Chắc 2 bạn ko khó để đoán ra! Màn tuồng có 1 diễn viên ấy mà. Đừng phí hơi tốn sức tranh luận với họ nữa. Chúng ta tôn trọng mọi luồng tư tưởng, mọi xu hướng chính kiến nhưng phải trên tinh thần xây dựng, có trách nhiệm với sự tiến bộ & hùng mạnh của đất nước chứ ko nên mất thời gian với những người chỉ mong cho đất nước tan hoang hỗn loạn để họ thừa cơ trục lợi. Xét tư cách Con Rồng – Cháu Tiên’ thì họ là thứ quái thai của nòi giống Lạc Hồng.
Cảm ơn 2 bạn đã giữ vững lập trường quan điểm của một người Việt Nam chân chính!
Quote
Anonymous # 27. July 2009, 18:27
CoBeLangThang writes: DUNG DUNG ( NHULA1GIACMO) GIAC MO BA QUYEN CUA BON CS GIET HAI DAN . ROI GIAC MIA KIA CUNG SE BIEN MAT VAO MOT NGAY KHONG XA KHI DAN VIET DONG LONG DUNG DAY. DUNG LA LOAI CONG SAN VUA GIA VUA NGU VUA DOT. TOI LA TOI. TOI SO GI AI MA PHAI LAY NHIEU NICK DE VIET COMMETS AN NOI. VUA NGU VUA DOT MA LAM RA VE NHU KHON LAM. SUOT 34 NAM NHIN QUE HUONG DAT NUOC LA BIET LU VO LOAI CONG SAN KHON DEN DAU ROI. MOT LU VO NHAN CACH VO TINH THUONG VO LOAI DUNG LA SUC VAT CONG SAN CUNG KHONG BANG. VOI NGOAI BANG THI QUI LAY VAN XIN. VOI DAN TRONG NUOC THI DANH DAP DAN AP. CS KHON DEN THE LA CUNG. DUNG KHONG DONG CHI NHILA1GIACMO..

Quote
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 11. August 2009, 00:51
toi da biet tu lau nen moi cai nhieu nhu the. tai sao lai dung` cach noi an danh nhu the ma ko phai la 1 thanh vien, toi tim thu tren cac trang tim kiem tu dong ko he co nhung gi` lien quan den viec nay thi` la` sao ma` “vo tinh`” ghe tham dc chu.
met hoi…
pppppppppppppppppppppppp
Quote
Anonymous # 11. October 2009, 17:04
NoBoXit writes: Cộng sản chỉ có thể lật đổ, không hợp tác được. Họ chỉ là tai họa của nhân loại. Xem Đại Vệ Chí Dị của Trường Sa. http://truongsa1.multiply.com/journal

Quote
Anonymous # 23. February 2010, 12:05
thewold writes: Đó không phải là người việt nam. còn tôi máu đỏ da vàng nên có khi khác. sorry nhe, BB!
Quote
Giấu tên # 27. July 2009, 06:33
EmGaiVinhLong writes: Thôi đi bạn ơi, có ai nói động gì tới bạn đâu mà con nít với con noi, yêu nước hay không yêu nước. Người ta chỉ nói mấy cái ông ngồi trên đầu dân, ăn cướp tiền của dân, nói lên sự thật. Bạn nghĩ mình là người yêu nước thì người ta mừng cho bạn, mừng cho quê hương. Cùng là người VN với nhau, sao lại cứ cấu xé lẩn nhau, người ta có đá động gì tới bạn hay dân tộc VN không? Các bạn có bao giờ đọc thật kỹ và nghe thật kỹ những người VN lưu vong nói gì không? Người ta ko hề nói gì đến các bạn cả, ngược lại người ta còn nói lên sự chịu đựng và đau khổ của người dân. Mong bạn và các bạn khác hiều dùm cho người ta. Chúng ta điều sinh ra ở VN, điều hiểu tiếng VN, chúng ta nên biết nhìn mặt trái và mặt phải của sự việc. Các bạc cứ mỗi lần nghe người ta nói gì đến cái bọn buôn dân bán nước là các bạn la ầm ỉ lên rồi phát ngôn hổn xược, rồi tự làm cho mình trở thành một cái đứa vô trí thức (mặc dù tôi biết các bạn không phải là như vậy). Rất mong các bạn sớm nhận thức được mọi chuyện…Các bạn biết lên mạng tìm đọc tin tức, biết phê bình người khác thì các bạn không còn là con nít nữa …đúng không 🙂 Mến EmGaiVinhLong

Lê Vũ – Bình địa mộc. # 27. July 2009, 07:06
@Quý ròm & Cao kều: Đọc kỹ văn phong & cú pháp của mấy blogger: beluomlon, emgaivinhlong, tiananghanoi, cobelangthang, cobevuicuoi.. thực ra chỉ là 1 người. Mà người đó là ai? Chắc 2 bạn ko khó để đoán ra! Màn tuồng có 1 diễn viên ấy mà. Đừng phí hơi tốn sức tranh luận với họ nữa. Chúng ta tôn trọng mọi luồng tư tưởng, mọi xu hướng chính kiến nhưng phải trên tinh thần xây dựng, có trách nhiệm với sự tiến bộ & hùng mạnh của đất nước chứ ko nên mất thời gian với những người chỉ mong cho đất nước tan hoang hỗn loạn để họ thừa cơ trục lợi. Xét tư cách Con Rồng – Cháu Tiên’ thì họ là thứ quái thai của nòi giống Lạc Hồng.
Cảm ơn 2 bạn đã giữ vững lập trường quan điểm của một người Việt Nam chân chính!
Giấu tên # 27. July 2009, 18:27
CoBeLangThang writes: DUNG DUNG ( NHULA1GIACMO) GIAC MO BA QUYEN CUA BON CS GIET HAI DAN . ROI GIAC MIA KIA CUNG SE BIEN MAT VAO MOT NGAY KHONG XA KHI DAN VIET DONG LONG DUNG DAY. DUNG LA LOAI CONG SAN VUA GIA VUA NGU VUA DOT. TOI LA TOI. TOI SO GI AI MA PHAI LAY NHIEU NICK DE VIET COMMETS AN NOI. VUA NGU VUA DOT MA LAM RA VE NHU KHON LAM. SUOT 34 NAM NHIN QUE HUONG DAT NUOC LA BIET LU VO LOAI CONG SAN KHON DEN DAU ROI. MOT LU VO NHAN CACH VO TINH THUONG VO LOAI DUNG LA SUC VAT CONG SAN CUNG KHONG BANG. VOI NGOAI BANG THI QUI LAY VAN XIN. VOI DAN TRONG NUOC THI DANH DAP DAN AP. CS KHON DEN THE LA CUNG. DUNG KHONG DONG CHI NHILA1GIACMO..

Trích dẫn
__oo0_♫♫_†»¯¶\¶hóC_ĐjN¯«†_♫♫_0oo__ # 11. August 2009, 00:51
toi da biet tu lau nen moi cai nhieu nhu the. tai sao lai dung` cach noi an danh nhu the ma ko phai la 1 thanh vien, toi tim thu tren cac trang tim kiem tu dong ko he co nhung gi` lien quan den viec nay thi` la` sao ma` “vo tinh`” ghe tham dc chu.
met hoi…
pppppppppppppppppppppppp
Giấu tên # 11. October 2009, 17:04
NoBoXit writes: Cộng sản chỉ có thể lật đổ, không hợp tác được. Họ chỉ là tai họa của nhân loại. Xem Đại Vệ Chí Dị của Trường Sa. http://truongsa1.multiply.com/journal

Giấu tên # 23. February 2010, 12:05
thewold writes: Đó không phải là người việt nam. còn tôi máu đỏ da vàng nên có khi khác. sorry nhe, BB!