ĐIẾU CÀY, LĂNG BA VI BỘ

Kính giới thiệu đến quý bạn đọc bài viết:
ĐIẾU CÀY, LĂNG BA VI BỘ của Kb. NguySaigon đăng trên trang Ba Cây Trúc ngày 12 tháng 12 năm 2014.

Mỗi lần anh hùng Sinh Bắc Tử Nam Điếu Cày “hội luận” là Ngụy tui lại có đề tài để viết sau khi cười đã đời đã điếu . Kỳ nầy tại Virginia cũng thế vẫn do đài Sinh Bắc Tử Nam (SBTN) do Hồ Ngố điều hành tổ chức .
Gọi là Hồ Ngố vì qua câu tuyên bố “chống Cộng sản là sai, chỉ đòi nhân quyền mà thôi” thiệt là đỉnh cao trí ngố. Ngày xưa các SVSQ chúng tôi ra bãi bắn ở quân trường Đồng Đế đều phải đi qua ngôi mộ giả của Binh nhất Nguyễn Văn Ngố , chết vì bắn chậm hơn địch . Thằng nào được mang hổn danh NGỐ thì tự tử chết sướng hơn. Tại sao gọi là Hồ Ngố . Cái mặt của Hồ trông ngố ngố khi lead guitar thì mím môm mím lợi trông tếu và ngố vô cùng . Đó là trên sân khấu dù là giám đốc nhưng vẫn không dấu được cái Ngố trên khuôn mặt tiếu lâm . Hồ Ngố chỉ nên kiếm ăn trong phương diện giải trí đàn địch xướng ca qua việc tận dụng lá cờ vàng và chủ đề Quân Lực VNCH . Không chịu bằng lòng với sở trường của mình , Hồ Ngố bước qua chính trị chính em . Qua câu tuyên bố trên Hồ Ngố chẳng biết mẹ gì về cộng sản nhất là VC . Nhân quyền và cộng sản là hai thái cực . Có mày là không có tao . Có nhân quyền là cộng sản đội nón cối ra đi . Có VC dép râu răng đen mã tấu thì không có nhân quyền . Hồ ngố vì retarded hay vì lý do nào khác mà cho nhân quyền và cộng sản “hòa hợp hòa giải ” đề huề.
Không biết Trần Quốc Nam tác giả bài ”Tinh Thần Dân Chủ Điếu Cày tại Virginia” có “tập huấn” hay có thụ huấn các lớp dạy viết văn làm báo Nguyễn Du của VC hay không mà sao ông ta viết y chang như các nhà báo, phóng viên VC của các báo Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân : Quy chụp và kết tội là đặc trưng của các văn nô , báo nô VC bị rọ mõm . Tác giả Trần Quốc Nam chắc là một thành viên , một nhà bình luận hay nhà báo của Đài Sinh Bắc Tử Nam chắc là bạn đời với nhà báo Vũ Ánh nổi danh với cái chậu rửa chân có hình cờ vàng và những bài báo bưng bô VC, đâm những nhát dao thấu cán vào VNCH . Vũ Ánh cũng từng cộng tác với đài Sinh Bắc Tử Nam của Hồ Ngố mặc dù hắn ta đã bị cộng đồng tỵ nạn tẩy chay . Cái tựa đề nổ “hoành tráng” nổ dữ dội hơn tiếng nổ của B40, B41 hay đại pháo 130 ly . Đọc hết toàn bài có thấy tinh thần dân chủ tự do của Điếu Cày gì đâu . Chỉ thấy anh hùng Sinh Bắc Tử Nam Điếu Cày dùng chiêu Lăng Ba Vi Bộ để chạy làng , chạy loanh quanh , chạy vòng vòng qua những câu hỏi của “ba tên quậy phá” không có tên .
Để nói chút xíu về chiêu Lăng Ba Vi Bộ mà có người chưa biết .
Ngày xa xưa thời còn là SV Đại Học Khoa Học cứ mỗi năm vào quân trường Quang Trung thụ huấn Quân Sự Học Đường 1 tháng cho mỗi năm . Ngụy tui cũng ăn cơm nhà bàn và cá mối lăn bột chiên tổng cộng ba khóa tức là 3 tháng . Mỗi năm vào Quang Trung hành trang là những bộ kiếm hiệp . Mỗi tuần một bộ . Cho nên Ngụy tui làu thông kinh sử kiếm hiệp Kim Dung . Lăng Ba Vi Bộ là một chiêu thức nhằm chạy làng khi không đấu lại các cao thủ võ lâm . Người nổi danh với chiêu Lăng Ba Vi Bộ là Đoàn Dự trong bộ Thiên Long Bát Bộ và Lục Mạch Thần Kiếm . Chàng công tử hoàng gia là một anh chàng mê gái không thích võ nghệ chỉ biết mỗi một chiêu Lăng Ba Vi Bộ mà sống sót sau nầy lại nổi danh và cưới được người mà anh ta mê đắm . Lăng Ba Vi Bộ là môn võ chạy làng rất trứ danh . Không hiểu khi đặt đôi dép râu vào Sài Gòn thì hành trang của anh hùng Sinh Bắc Tử Nam ngoài “Đồng Đài Đạp” có mấy cuốn kiếm hiệp của Kim Dung hay không mà anh hùng SBTN Điếu Cày dùng chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ rất xuất sắc . Có thể còn hay hơn Đoàn Dự . Qua các buổi “hội luận” chiêu Lăng Ba Vi Bộ phát huy đến tận cùng tuyệt kỷ chạy làng .
Chuyện Điếu Cày để hồi sau . Chuyện tác giả Trần Quốc Nam cũng rất là “hoành tráng” Y chang như những nhà báo rọ mõm XHCN anh hùng . Quy chụp và kết tội là hai đặc trưng của bọn nhà báo gia nô VC . Ngoài 2 đặc tính trên còn có cú BẠN THÙ minh bạch . Kẻ nào không thuộc phe ta , dù nói năng thận trọng, dù lịch sự có thừa , dù phải nhủn như con chi chi để đặt câu hỏi với anh hùng SBTN Điếu Cày cũng bị gọi là TÊN là HẮN kèm theo bị quy chụp là QUẬY PHÁ .
Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu một người rất nổi tiếng dù ông không nhận mình là Nhà Văn, Nhà Báo, hay nhà Bình Luận hay một nhà lý luận mà ông đã làm chấn động đảng CS bằng những bài tham luận : Chia Tay Ý Thức Hệ, Đôi Điều Suy Nghĩ của Công Dân, Dắt Tay nhau Đi Dưới Tấm Biển Chỉ Đường của Trí Tuệ .. đã có nhận định là muốn làm một nhà báo, hay nhà văn phải có kiến thức , phải có lòng trung thực và hằng trăm cái cần phải có nữa . Tác giả Trần Quốc Nam chả có bất cứ một điều kiện nào trong những điều kiện kể trên . Ông ta không trung thực . Ông gọi những người không thuộc phe ông ta là Tên là Hắn cho thêm một tội danh là Quậy Phá . Trong khi ba TÊN Quậy Phá chỉ đặt câu hỏi và tha thiết được nghe câu trả lời của Anh hùng SBTN mà cũng không được để rồi bị chụp cho cái mũ Quậy Phá . Ba TÊN Quậy Phá đó đâu có làm ồn, cướp microphone, la lối, át giọng, hoặc gây xô xát trong hội trường. Lời lẽ đâu có sắt máu, kết án, kể tội láo, sỉ vả như trong cải cách ruộng đất mà gọi là đấu tố, hoặc chửi thề du côn du đảng mà gọi là quậy phá . Tác giả bài báo cứ tưởng rằng cuộc hội luận nầy toàn là phe ta gần những 200 người mặc tình mà vui chơi đàn địch đã đời đã điếu . Không ngờ có 3 tên không những bị tác giả gán cho hành động Quậy Phá rồi cho đội luôn cái nón cối “Chống Cộng Cực Đoan” . Chữ chống cộng cực đoan nầy của bọn VC sáng chế ra cho bọn dư luận viên sử dụng để chửi bới để hạ nhục những người Việt tỵ nạn đang chống lại bọn cộng phỉ vô thần . Bất kỳ người Việt nào trung thành với lý tưởng Quốc Gia đứng dưới cờ vàng đều bị bọn cộng phỉ gọi là chống cộng cực đoan . Bây giờ ông Trần Quốc Nam đã gọi 3 chiến sĩ QLVNCH là bọn là TÊN là HẮN là chống cộng cực đoan . Phóng viên gì anh , nhà báo gì anh . Anh chưa hiểu được nghĩa của chữ “quậy phá”, “đấu tố”, “chống cộng cực đoan”, anh ta cũng chưa hiểu nghĩa và giá trị của chữ Tự Do Dân Chủ mà anh ta đã viết tùm lum tà la trong bài viết . Chỉ là những lời chụp mũ , vu khống rẻ tiền .
Dẹp Trần Quốc Nam qua một bên để viết về Điếu Cày, thần tượng của một số người và là “anh hùng”, là “chiến sĩ Tự Do Dân Chủ” của đài SBTN Sinh Bắc Tử Nam nói chung và Trần Quốc Nam nói riêng .
Trong Điếu Cày tập 1: Tiếng rít vào hư vô , Ngụy tui đã chứng minh Điếu Cày chỉ là anh Ba Xạo . Tại sao ? Nhắc lại:
– Điếu ta bảo rằng bị trục xuất không có thì giờ chuẩn bị , bị đưa thẳng ra phi trường Nội Bài bay qua Mỹ một lèo . Những ai đã từng ở Mỹ đều biết Điếu ta ba xạo . Mỹ không bao giờ đem bất cứ người nào vào Mỹ mà không có nguyện vọng xin được định cư ở Hoa Kỳ của người đó . Điếu Cày không ngoại lệ . Chỉ có những trường hợp ngoại lệ thí dụ Tổng Thống Panama Manuel Noriega bị TQLC Hoa Kỳ bắt đem về Mỹ bỏ tù mà không cần lời xin hay nguyện vọng của me xừ Noriega . Điếu ta có thì giờ ngồi khâu mấy cái thư của đồng tù mà không có thì giờ để sửa soạn quần áo chỉnh tề để đi Mỹ như LS Cù Huy Hà Vũ .
– Điếu ta cho rằng cờ đỏ là biểu tượng của độc tài, tàn ác mà Điếu ta đội cái nón có hình cờ đỏ lại nhoẻn miệng cười duyên .
Blogger Điếu Cày
– Gia đình của Điếu Cày thông báo “Điếu Cày bị mất tay” . Đến Mỹ tứ chi đầy đủ .
Ngoài ra Điếu ta còn lớn lối không thèm đứng dưới cờ vàng chỉ đứng dưới cái cờ nào mà 90 triệu đồng bào chấp nhận . Điếu Cày đứng hay quỳ hay nằm Ngụy tui chả “ke” . Điếu Cày cầm cờ nào Ngụy tui cũng chả “ke” .
Bây giờ qua buổi hội luận tại Virginia Điếu ta ăn nói ra làm sao để Ngụy tui đi một đường lả lướt ..
Người hỏi đầu tiên không có tên được phóng viên cà chớn Trần Quốc Nam gọi là tên quậy phá mặc dù chính phóng viên cà chớn cho rằng câu hỏi vô hại . Người không tên hỏi gì ? Hỏi về cuộc chiến do CSVN phát động 8/12/1960 đến 30/4/1975 và Điếu Cày nghĩ gì về Hồ Chí Minh .? Hai câu hỏi dễ như ăn cơm sườn không có xương . Mới có bắt đầu bằng những câu hỏi mà ai cũng biết trả lời . Dzậy mà Điếu Cày dở tuyệt chiêu Lăng Ba Vi Bộ mà né, mà chạy loanh quanh , mà ỡm ờ bèn đổ cho LỊCH SỬ . Điếu Cày là nhà báo đấy nhá , là người sáng lập Câu Lạc Bộ Báo Chí Tự Do đấy nhá . Là nhà đấu tranh nhân quyền đấy nhá. Được nhiều giải thưởng về Báo Chí về Nhân Quyền đấy nhá . Điếu Cày lại còn được gọi (hay tự nhận) là tù nhân lương tâm đấy . Chỉ một câu hỏi đơn giản bình dân học vụ mà Điếu ta “bán cái” cho Lịch sử thì … nói năng chi cũng thừa . Điếu ta xin được miễn bình luận vì Điếu ta bị mù , mù thông tin (theo cách nói của VC), Trời đất ơi người mù thì đấu tranh được cái gì . Người mù thông tin thì làm sao mà làm nhà báo cho được . Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã ngôn rằng muốn làm nhà báo thì điều kiện đầu tiên là phải có kiến thức . Thông tin mà Điếu Cày xác nhận bị mù đó chính là kiến thức . Vậy là Điếu Cày dốt . Kiến thức, tin tức, bài vở, chính luận, tham luận đầy dẩy trên internet ai cũng có thể đọc và sử dụng tùy thích . Dzậy mà Điếu Cày mù . Tin được không . Điếu cày láo lếu . Tại sao Điếu cày biết Trung Cộng đã chiếm nửa Thác Bản Giốc, Hoàng Sa và Trường Sa mà Điếu ta phản đối . Thời bây giờ đâu phải thời của Hang Pác Pó , thời cải cách ruộng đất , thời của bức màn sắt , bức màn tre mà Điếu ta mù về thông tin . “Lý Bạch sống đời độc tôn u ám” còn Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện sống thời “cộng sản ấm no” mà còn biết chân dung đích thực bác hồ.

“Không có gì quý hơn độc lập tự do
Tôi biết nó thằng nói câu nói đó
Việc nó làm tội nó phạm ra sao…”


“Đôi dép lốp nặng bằng trăm đôi dép sắt
Bộ ka ki vàng, vàng như mắt dân đen …”


“Bác chính trị gia sọt rác…”


“Bác hồ ơi bác là đồ chó đẻ
Thiên đàng bác hứa là đây
Con chuột mà có ba chân bốn cẳng
Cũng chạy khỏi cái thiên đàng của bác”


Tôi sợ bác Hồ vạn lần hơn bác Hổ…”

Những vần thơ nầy Nguyễn Chí Thiện làm ra lúc Điếu Cày mới vừa biết bò chưa biết đi. Nguyễn Chí Thiện sống giữa trùng vây độc ác của VC , ở xứ sở chỉ có hai mả: mả tù và mả lính . Vậy mà nhà thơ Nguyễn Chí Thiện không bị mù . Nhà thơ nhìn thấu tim gan của bác hồ và đảng cộng phỉ. Điếu Cày sống giữa thời bùng nổ internet . Chỉ một cái nháy mắt mọi người biết nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt . Chỉ cái nháy mắt là nhiều người biết Điếu Cày sắp sang Mỹ mà mang cờ quạt ra đón rước tưng bừng . Chỉ cái nháy mắt mà Ngụy tui biết được Điếu Cày đang thi triển chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ , ta chạy vòng vòng ta chạy vòng quanh ở Virginia .
Đấu tranh gì, anh hùng gì, tự do dân chủ cái gì ở một tên NÓI LÁO . Nhớ rằng nói láo là tuyệt chiêu và là biểu tượng của bọn cộng sản vô thần . Điếu Cày loanh quanh, miễn bình luận, miễn phán xét và cuối cùng là miễn ý kiến luôn . Thầy chạy Điếu Cày . Câu hỏi rất dễ trả lời . Tùy thuộc vào Điếu Cày .
Điếu Cày là ai, ai là Điếu Cày ? Ngày xưa khi xỏ đôi dép râu vào chân, đội cái nón cối “lấp lánh sao vàng” để “bác cùng chúng cháu hành quân” thì Điếu Cày nghĩ gì .
“Đi ta đi giải phóng Miền Nam khi quê hương nhà vẫn còn bóng quân xâm lược “ thì Điếu Cày có thấy bóng quân xâm lược ở đâu không ? Có thấy quân xâm lược đang dày xéo quê hương không ?. Có thấy đồng bào Miền Nam đang rên xiết dưới gót giày xâm lược của đế quốc Mỹ hay không ?
Hay Điếu Cày chỉ thấy đồng bào bỏ nhà cửa, ruộng vườn bỏ cả con trâu cái cày, luống rau mà chạy khi thấy bóng Điếu Cày và các đồng chí Sinh Bắc Tử Nam bộ đội Sao vàng đến? . Hay đi qua 9 cây số Đại Lộ Kinh Hoàng , bộ đội Sinh Bắc Tử Nam Điếu Cày có thấy hằng trăm ngàn đồng bào ruột thịt mà Điếu Cày đi giải phóng cho họ khỏi kiếp đời nô lệ của Mỹ Ngụy đã nằm phơi thây bằng trận địa pháo của Trung đoàn pháo Bông Lau VC.
Điếu Cày nghĩ gì trong sự nghiệp đi giải phóng cho dân Miền Nam khi chứng kiến hằng trăm ngàn đồng bào ruột thịt của Điếu Cày đã nằm chết chật trên Liên Tỉnh lộ 7B .
Chiến sĩ Giải phóng Điếu Cày nghĩ gì khi đi tới đâu , đồng bào của Điếu Cày bỏ chạy đến đó . Có bao giờ Điếu Cày tự hỏi tại sao đồng bào của Điếu Cày hoảng sợ khi thấy đoàn quân Sao Vàng của Điếu Cày và các đồng chí Sinh Bắc Tử Nam tới .
Hay Điếu cày cũng chờ cho đủ thông tin rồi để cho lịch sử phán xét . Lịch sử là lịch sử nào?. Lịch sử được viết bởi bọn cộng sản vô thần chăng.? Thứ ngụy sử đang lừa bịp tất cả mọi người . Điếu Cày có phải là một con cừu, đảng nói sao ta nghe vậy hay không? . Nếu không biết cuộc chiến tranh năm 1960 đến 1975 do csvn phát động và chân dung đích thực của hồ chí minh thì Điếu Cày đấu tranh cái gì và đấu tranh cho ai . Lịch sử mà Điếu Cày được dạy dỗ rằng “cuộc chiến tranh 1960-1975 là cuộc chiến tranh giải phóng chống Mỹ cứu nước và hồ chí minh là cha già dân tộc” thì Điếu Cày có nghe Lê Duẫn tuyên bố rằng: “Ta đánh Mỹ là đánh cho LX cho Trung Quốc” ….Qua câu nói của lê duẫn thì quân đội nhân dân có đôi dép và cái nón cối của Điếu Cày chỉ là đoàn quân tay sai đánh thuê cho Nga Tàu chứ giải phóng con khỉ gì .
Đấy là một câu hỏi rất hay, để Điếu Cày có cơ hội nói rõ sự hiểu biết, sự nhận định đúng đắn về cuộc chiến tranh xâm lược và lãnh tụ của Điếu Cày để được giúp đỡ và yểm trợ tận tình của đồng bào Việt Nam tại hải ngoại . Điếu Cày đã dùng chiêu Lăng Ba Vi Bộ để né tránh thì Điếu Cày đừng hòng nhận được tình cảm và sự giúp đỡ của chúng tôi .
Với hai câu hỏi sau: Biểu tượng của Điếu Cày là gì và khi đi “giải phóng Miền Nam” thì Điếu Cày cho là công hay tội . Người không tên số hai cũng bị Trần Quốc Nam gọi là tên quậy phá . Em bé lên năm đọc hai câu hỏi nầy cũng biết là người hỏi chỉ muốn biết ý nghĩ, nhận định của Điếu Cày ngay tại thời điểm nầy . Điếu Cày lại dở chiêu Lăng Ba Vi Bộ nhưng không quên kèm theo lời vu khống người hỏi “đang đấu tố Điếu Cày” .
Câu nầy có gì khó đâu. Nếu có logo thì cũng nên cho bà con biết . Nếu vẫn còn yêu cái cờ đỏ sao vàng in trên cái nón an toàn thì cũng nên cho biết . Dấu diếm mà làm chi . Còn chưa có thì hẹn khi nào có sẽ cho biết . Đấu tố chỗ nào ? Chuyện giải phóng Miền Nam tại thời điểm bây giờ thì Điếu Cày nghĩ là công hay tội . Nếu Điếu Cày đồng ý với Lê Duẫn :”Ta đánh Mỹ là đánh cho LX cho TQ” thì lỗi tại tôi mọi đàng, là 100% tội lỗi . Tội không phải với người hỏi mà Điếu Cày mang tội với mẹ VN , với Tổ Quốc với đồng bào . Còn Điếu Cày nghĩ rằng đồng bào Miền Nam bị Mỹ Ngụy cai trị bốc lột cần được giải phóng thì bộ đội Sao Vàng đã lập được chiến công to lớn . Đấu tố chỗ nào, quậy phá chỗ nào ?.
Điếu Cày sau đó còn hoa lá cành là bất cứ ai, bất cứ đoàn thể nào cũng đều có quyền có biểu tượng riêng . Không ai có quyền áp đặt . Đúng . Rất đúng . Với câu hỏi trên người hỏi có áp đặt cho Điếu Cày phải lấy biểu tượng cờ vàng đâu. “Tên Quậy Phá” chỉ hỏi biểu tượng của Điếu Cày là gì thôi. Thay vì trả lời có hay không có Điếu Cày bèn chụp mũ “Tên Quậy Phá” là áp đặt là độc tài . Điếu Cày khi còn sống trong nước mang cờ đỏ , đội nón an toàn với logo cờ đỏ , Điếu Cày nên cho chúng tôi biết Điếu Cày có bị áp đặt hay Điếu Cày tự nguyện mang logo cờ đỏ độc tài bán nước . Bên quê nhà hàng trăm ngàn đồng bào khi lái xe đội nón an toàn không có biểu tượng cờ đỏ sao vàng có sao đâu . VC đâu có bắt dân đội mũ bảo hiểm không có cờ đỏ sao vàng đâu mà tại sao Điếu Cày lại đội nón an toàn có hình cờ đỏ sao vàng ? Chắc chắn bọn công an VC sẽ không bao giờ bắt Điếu Cày nếu Điếu Cày không mang cái cờ đỏ trên nón . Như vậy là Điếu Cày thích mang cờ đỏ chứ chẳng có bị bọn VC áp đặt gì cả . Period..!
Những câu hỏi nhẹ nhàng chỉ có thế . Người hỏi, qua những câu hỏi, chỉ muốn biết Điếu Cày nghĩ gì về cuộc chiến tranh từ 1960 -1975 , Điếu Cày nghĩ gì về hồ chí minh , cha già dân tộc hay cha già dâm đảng, tay sai bán nước , họ cũng muốn biết những việc làm của Điếu Cày trong cuộc chiến tranh đẩm máu là công hay tội và bây giờ Điếu Cày đấu tranh với biểu tượng gì ? Thay vì thành thực trả lời những câu hỏi trên để đồng bào VN tỵ nạn hiểu rõ hơn về Điếu Cày thì Điếu Cày dùng chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ để tránh né để chạy vòng vòng, để ởm ờ, để tung hỏa mù nhưng cũng không quên ném vào mặt người hỏi những quả bom thối như “áp đặt” , như “đấu tố” , như “độc tài” . Người hiểu biết cũng thấy, qua những câu hỏi, sẽ hiểu mục tiêu , đối tượng , con đường đấu tranh của Điếu Cày rõ hơn để có thể bắt tay , để yểm trợ cho Điếu Cày trong công cuộc đấu tranh chống bọn CS vô thần bán nước .
Qua cách trả lời loanh quanh, bán cái cho lịch sử bằng cú chạy vòng vòng của Điếu Cày chúng tôi chả biết mục đích Điếu Cày đến Mỹ để làm gì ? Để bắt tay bọn thân cộng vì tiền không vì đại nghĩa là báo Người Vẹm và công ty Sinh Bắc Tử Nam của Hồ Ngố để gây cho công cuộc chống cộng của chúng tôi khó khăn hơn , lâu hơn .
Đổ thừa cho thiếu thông tin, xảo ngôn láo lếu , Điếu Cày định gây chia rẽ khối đồng bào tỵ nạn và có lẽ Điếu Cày đã thành công một phần nào đó qua những phát biểu rất ngây ngô của những người mà bài báo nầy gọi là những người trẻ . Điếu Cày, qua sự tiếp tay của đài Sinh Bắc Tử Nam, đã thành công trong việc lôi kéo, dẫn dắt một số người trẻ đã có nhìn méo mó, về lịch sử , về cuộc chiến Nam-Bắc , về con người của Điếu Cày, về thần tượng hồ chí minh và nhất là hiểu sai lạc về cá nhân và con người thật của Điếu Cày .
Ngụy tui rất buồn lòng về những người đã có tuổi, đã từng sống dưới chế độ CS, đã từng chạm mặt, hay biết qua những đòn phản gián của VC . Những Mặt Trận Phục Quốc dỏm do , công an VC tạo ra đã làm bao nhiêu anh hùng phục quốc sa lưới vì quá yêu nước , và căm thù VC mà thiếu cảnh giác đã sa bẩy của mai chí thọ , đại tướng công an VC.
Bà Kim Oanh bà lấy tư cách gì mà bà đem quàng khăn màu cờ Quốc Gia lên cổ bộ đội Sao Vàng VC . Cho tới giờ phút mà bà Kim Oanh quàng lên cổ Điếu Cày chiếc khăn màu cờ, Điếu Cày đâu đã tỏ ra thích hoặc ít ra thân thiện với màu cờ của chúng tôi . Bản mặt Điếu Cày đã nói lên điều đó . Tôi rất bất mãn hành động của bà Kim Oanh . Đó là một sự bẽ bàng thay vì cúi mặt xấu hổ , bà Kim Oanh lại có một nụ cười rất nham nhở và lời nói quá vô duyên . Ngụy tui yêu cầu bà Kim Oanh và bọn đài Sinh Bắc Tử Nam chấm dứt trò trao cờ , quàng khăn hay trao tặng cho Điếu Cày bất cứ gì có màu cờ Quốc Gia của chúng tôi . Điếu Cày trông rất đểu với khăn quàng của bà Kim Oanh .
Đối với Thiếu Tá TQLC Phạm Văn Tiền , Ngụy tui rất xấu hổ về những lời lẽ của ông ta . Ông ta vui vì Điếu Cày được đến Mỹ thì đó là niềm vui của riêng ông ta . Chẳng ai thắc mắc và cấm ông ta không được vui vẻ với Điếu Cày . Ông ta đội , ông ta cỏng , ông ta bưng bô cho Điếu Cày chẳng ai thắc mắc nhưng đừng nhân danh SQ QLVNCH đem tặng hay đem chiếc mũ xanh biểu tượng của lòng dũng cảm kiêu hùng của binh chủng TQLC mà đội lên đầu Điếu Cày . Ông muốn mở vòng tay đón chào Điếu Cày đó là chuyện của ông . Nhưng tập thể và những cộng đồng tỵ nạn chúng tôi chưa bao giờ muốn hạ nhục và giết chết Điếu Cày cả . Đừng mạ lỵ đừng vu khống cho chúng tôi . Ông chửi chúng tôi chống cộng bằng mồm , xin ông cho chúng tôi biết ông chống cộng sản bằng gì ? Bằng cách bưng bô cho Điếu Cày hả ? Ông bảo rằng chúng tôi chống cộng cực đoan vì không thèm chào đón anh hùng Điếu Cày của ông . Ông lại còn lớn tiếng nhục mạ mắng nhiếc chúng tôi là những con rối chuyên phá hoại mà chẳng làm nên tích sự gì . . Nói thiệt là Ngụy tui muốn chửi vào mặt ông một tiếng . Thưa ông Thiếu Tá TQLC Phạm Văn Tiền , Trường Võ Bị Quốc Gia VN đã đào tạo ông thành người hữu dụng . Đã trang bị cho ông một kiến thức với tiêu chuẩn văn võ toàn tài . ông đã làm gì đã sử dụng kiến thức đó như thế nào ? Tổ Quốc đồng bào ghi nhận sự chiến đấu sự hy sinh của ông trong công cuộc bảo quốc an dân . Nhưng giờ đây ông không dùng kiến thức mà ông đã được rèn luyện trang bị tại Quân trường và trên chiến trường mà ông lại dùng những bắp thịt miệng lưỡi , không dùng đầu óc để phân biệt bạn thù . Vì một sự hào nhoáng nào đó , ông đã lú lẫn chạy theo một ảo tượng nào đó . Ông hãy trả lời cho Ngụy tui biết , ông biết và hiểu Điếu Cày về nhân thân, về suy nghĩ, về mục tiêu cái gì mà ông gọi hắn ta là anh hùng và không ngại miệng mắng mỏ những người cùng lý tưởng và cùng chiến tuyến với ông ngày xưa là cực đoan , là phá hoại là mộng du . Những người như Điếu Cày đã làm gì cho đất nước cho đồng bào mà ông xưng tụng là anh hùng . Điếu Cày chống ai và chống cái gì mà ông gọi là sự hy sinh phi thường . Ông kêu gọi chúng tôi mở rộng vòng tay tiếp đón hổ trợ cho Điếu Cày mà chúng tôi mù tịt về Điếu Cày , một tên cha căng chú kiết xấc láo , đi bịp mọi người bằng cú chạy vòng vòng, né tránh vấn đề bằng cú chạy làng Lăng Ba Vi Bộ . Nếu Thiếu Tá TQLC Phạm Văn Tiền muốn chúng tôi ủng hộ mở vòng tay đón chào Điếu Cày thì Thiếu Tá Phạm Văn Tiền nên cho chúng tôi biết nhiều về con người và sự nghiệp , mục đích và hoài bảo của Điếu Cày thay vì T/T Tiền chửi bới mạ lỵ chúng tôi là cực đoan , là phá hoại là mộng du mà không đưa ra được bằng cớ ai là người phá hoại ai là người mộng du ai là người chống cộng cực đoan . Viết như thế, chửi bới như thế chính Thiếu Tá TQLC Phạm Văn Tiền đã đẩy Điếu Cày rời khỏi vòng tay của những người Việt tỵ nạn CS đang sinh sống tại Hoa Kỳ trong đó có cá nhân Ngụy tui . Chúng tôi chỉ wait and see mà Thiếu Tá Tiền lớn tiếng mắng chửi chúng tôi . Chúng tôi xin gửi lại Thiếu Tá Tiền những lời chửi rủa vu khống kể trên . Ngày xưa trên chiến trường máu lửa Thiếu Tá Tiền đã từng yêu cầu các chiến sĩ Không Quân yểm trợ, tiếp tế, tản thương cho đơn vị của ông . Bây giờ chỉ vì “hồ hởi phấn khởi” bưng bô cho một anh hùng VC , bộ đội Sao Vàng mà Thiếu Tá Tiền lấy cây súng nước nhắm bắn một chiến sĩ Không Quân VNCH khi vị nầy chỉ đặt một câu hỏi vô hại cho Điếu Cày . Hành động của Thiếu Tá TQLC Phạm Vãn Tiền đã bắn vào lưng chiến sĩ đồng bào mà một thời Thiếu Tá Tiền đã đứng cùng chiến tuyến với họ để chống lại bọn CS vô thần khát máu .
Điếu Cày với chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ chỉ là những Tiếng Rít Vào Hư Vô lạnh lùng và cô độc . Không ai mở vòng tay đón nhận hay yểm trợ một người, một tập thể nào mà người ta không biết không hiểu con người và tập thể đó . Điếu Cày vẫn còn là một Ẩn Số.

Kỵ Binh NguySaigon
12/2014


Phụ chú:

– Ngày xưa người Mỹ thành lập đài Gươm Thiêng Ái Quốc dùng để tuyên truyền xám. Phát thanh hướng về Miền Bắc . Trong đó có chương trình Sinh Bắc Tử Nam dùng echo cho tiếng nói vang vang nghe rợn người . Các cán binh VC bị đền tội , danh tánh địa chỉ được chuyển đến đài và đưa đọc lên cho thân nhân các cán binh được biết . Đài Gươm Thiêng Ái Quốc còn được gọi là đài Sinh Bắc Tử Nam .
– Điếu Cày đi dép râu , đội nón cối ,vác AK lúc 18 tuổi tức năm 1970. Năm 1976 giải ngũ (VC gọi là ra quân ). Điếu Cày có 6 năm quân vụ mà ngày ra quân cũng vẫn mang cấp bậc binh nhì . Tếu quá .
– Bài viết: “Tinh thần tự do dân chủ Điếu Cầy tại Virginia” , Tác giả Trần Quốc Nam :
http://www.danchimviet.info/archives/91996/tinh-than-tu-do-dan-chu-dieu-cay-tai-virginia/2014/12
Lăng Ba Vi Bộ 淩 波 微 步 Viết về mối u tình của Tào Thực với người chị dâu

Advertisements

TINH THẦN TỰ DO DÂN CHỦ CỦA ĐIẾU CÀY ĐÃ TOÀN THẮNG

Kính mời quý bạn đọc: “TINH THẦN TỰ DO DÂN CHỦ CỦA ĐIẾU CÀY ĐÃ TOÀN THẮNG” ??? của Lan Hoa đăng trên trang “Bảo Vệ CỜ VÀNG” ngày December 6, 2014

“thằng bờm có cái điếu cày”
Phú ông đổi vé máy bay bờm cười!

Thật là nực cười cho hai quan cấp tá1 của QLVNCH lại đi bợ một “binh nhì” CSBV!

Nguyễn Việt Nam
WWRI, Tuesday, December 9, 2014 1730 EST
1- BỎ QUA ĐI TÁM! Trương Minh Hòa – Tinparis
2- ANH ĐIẾU CẦY ƠI! Ngô thất Sơn – Bảo Vệ CỜ VÀNG
3- ĐIẾU CÀY & KHỔ NHỤC KẾ? NGUYỄN VĨNH LONG HỒ – báo Tổ Quốc

Mr. Điếu Cày goes to Washington

Kính giới thiệu đến quý bạn đọc các bài viết:
1- Mr. Điếu Cày goes to Washington của Người Lính Già Oregon đăng trên trang Hồn Việt UK ngày 3 tháng 12 năm 2014.
2- HIỆN TƯỢNG ĐIẾU CÀY (Bài 1) của Kiêm Ái đăng trên tinparis
3- HIỆN TƯỢNG ĐIẾU CÀY (Bài 2) của Kiêm Ái đăng trên tinparis
4- ĐIẾU CÀY, ĐẶC CÔNG XÂM NHẬP BẰNG NGÕ NHÂN QUYỀN của Bùi Lý Hồng đăng trên tinparis
5- Suy nghĩ về Điếu Cày đã hơn một tháng đến Mỹ của Nguyễn Lộc Yên đăng trên Báo Tổ Quốc

Blogger Điếu Cày gặp gỡ đồng bào tỵ nạn cộng sản tại Washington DC

Bùi Dương Liêm phỏng vấn Liên Thành về Điếu Cày dưới lăng kính tình báo chính trị

Bài phê bình ông Liên Thành trả lời phỏng vấn của ông Bùi Dương Liêm, đài Truyền Hình Việt Nam – Hoa Thịnh Đốn:
Thay đổi hoặc tự hủy diệt! của Dương Văn Chánh, cựu SVSQ Thủ Đức đăng trên Ba Cây Trúc ngày 06-12-2014

Trục xuất Điếu cày sang Mỹ: Phải chăng là vụ ” buôn người” giữa hai chính phủ

Nguyễn Việt Nam
WWRI, Wednesday, December 3, 2014 1845 EST

Trường hợp anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải

Kính mời quý bạn đọc: Trường hợp anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải – bài của giáo sư Nguyễn Liệu

Khi được tin anh Điếu Cày đến Los Angeles tôi rất xúc động và viết bài “Điệu hổ ly sơn.” Tôi mừng cho anh được ra khỏi tù được sống tự do thật sự ở Mỹ, nhưng tôi buồn cho anh chị em tranh đấu, còn trong nhà tù hoặc đã ra tù, nhưng còn ở Việt Nam. Tôi liền nghĩ đến những ngày kế tiếp anh Điếu Cày sẽ gặp những nỗi vui và những nỗi buồn, những cái được và những cái mất mà anh không biết, hoặc không đóan biết trước được. Tôi đã nhiều lần nói những người tù bị đưa ra nước ngoài, như Cù Huy Hà Vũ chẳng hạn, là bị từ bỏ kiếp người hùng để biến thành một chánh khách lưu vong. Khi nhà văn nữ Dương thu Hương, Trần Khải Thanh Thủy… còn ở trong nước, một truyện ngắn, một bài văn ngắn, đủ làm cho cán bộ cọng sản lo lắng, làm cho dân chúng từ Bắc chí Nam phấn khởi tin tưởng. Nhưng khi ra nước ngoài, phải nói thật, chìm lỉm dưới đáy hồ như con cá nước ngọt bị đẩy ra biển. Ngay cả tiến sĩ nổi danh như Cù huy Hà Vũ, như Đoàn Viết Hoạt, một thời gian, rồi biến thành giáo sư đi dạy một đại học nào đó, thỉnh thoảng viết một vài bài báo phê phán bọn cộng sản trong nước, hoặc đi vận động vài vị dân biểu không thích cộng sản lên án bọn Việt cộng. Đó là cái mất mát lớn nhất đối với những vị tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm bị đưa ra nước ngoài. Bị làm con cọp bỏ núi rừng xuống đồng ruộng, bị làm con cá từ nước ngọt ra nước mặn. Tôi không bi quan khi nói những điều đó, vì tôi luôn tin tưởng còn những người yêu nước đang hoạt động trong nước, đang đóng vai anh hùng cứu quốc. Và hết lớp này còn lớp khác tiếp tục đóng vai trò người hùng yêu nước yêu dân tộc. Có người nói tranh đấu ở đâu cũng đuợc miễn còn tranh đấu là được, câu nói đó chỉ có giá trị an ủi mà thôi.
Hai mươi lăm năm trước, nhờ thượng nghị sĩ Mc. Cain “ vận động”, bọn Việt cộng chấp nhận cho một số lớn gần nửa triệu quân chính miền Nam Việt Nam, đã bị tù trên ba năm, được định cư tại Mỹ, gọi là chương trình H.O. chương trình nhân đạo. Đó là một nỗi mừng lớn cho những anh em tù cải tạo được thoát cảnh tù đày dã man nhất, khủng khiếp nhất của chánh quyền cộng sản để được định cư tại Hoa Kỳ, một nước dân chủ, một nước giàu có số một trên thế giới. Nhưng đối với chánh quyền Việt cộng cũng là một đại thắng lợi, vì đã đẩy ra khỏi nước hàng triệu người đối lập hận thù. Thử tưởng tượng, nếu hàng triệu người tù chuyên cầm súng, có kinh nghiệm tác chiến, ở vào thế cùng quẩn, họ vùng lên thì chính quyền tham nhũng đồi trụy của Viêt cọng sẽ như thế nào. Biết đâu nước Việt Nam đã không còn một tên cộng sản nào, và bọn Tàu cộng phải chấm dứt sự cướp bóc bành trướng, và người dân no ấm hạnh phúc, một xã hội tránh được sự đồi trụy đói khát nhục nhã như hiện nay. Cho nên được cái nọ mất cái kia.
Anh Điếu Cày phải thấy điều đó, được cái nọ mất cái kia. Tôi nghĩ anh không đến nỗi thơ ngây nghĩ rằng anh được luôn cả hai cái, cái đến Mỹ và cái tranh đấu hữu hiệu cho tự do dân chủ nhân quyền cho tổ quốc Việt Nam. Anh cũng không ngây thơ nghĩ rằng sự khâm phục, sự mến thương, sự tin tưởng của dân chúng đã dành cho anh, thì nó cũng sẽ dành cho anh khi anh được sống sung sướng an toàn tại đất Mỹ. Bởi vì người ta thường nói “ chống cộng ở đất Mỹ, chống Mỹ ở Bắc Hàn. ” Tỷ lệ nguời Việt trong nước và người Việt lưu vong có thể lên trên 100% cảm phục mến thương tin tưởng những nhân vật như Dương thu Hương, Trần khải Thanh Thủy, Đoàn Viết Hoạt, Cù huy Hà Vũ … khi còn hoạt động can trường ở trong nước, khi chống chính quyền trước họng súng của chính quyền. Rồi tỷ lệ đó nó tỷ lệ ngược với thời gian, ngày nay có lẽ không còn được 5% ! Anh Điếu Cày, bây giờ anh chưa thấy, nhưng chừng một năm nữa anh thấy nhận xét của tôi rất thự tế và chính xác.
Tôi rất mừng khi thấy anh vừa xuống máy bay, đặt chân trên đất tự do dân chủ, có rất nhiều Việt kiều đón anh, hân hoan chào mừng anh. Tôi hi vọng anh không cô đơn, không lẻ loi nơi đất lạ, nhưng khi anh từ chối cầm lá cờ quốc gia miền Nam, lá cờ vàng ba sọc đỏ; tôi sụp đổ ở anh nhiều quá. Anh cao ngạo và thấp kém quá. Cao ngạo ở chỗ anh muốn đứng trên, và đứng giữa người Việt quốc gia với người Việt cộng sản. Anh làm sụp đổ hoàn toàn. Anh làm ngỡ ngàng cho những người đến phi trường đón anh. Anh tự cô lập giữa anh với cộng đồng người Việt hải ngoại. Tôi bảo thấp kém vì anh nói nhiều quá, nên hớ hên rất nhiều, anh ngụy biện nào là cờ là một biểu tượng có thể thay đổi, nào là lá cờ chung cho 90 triệu dân Việt Nam… Anh ở tù không nhiều, không nhiều như những anh em quân chính Miền Nam, mà anh đã lú lẫn, nên anh không biết, không hiểu được cái ý nghĩa thiêng liêng của lá cờ vàng ba sọc đỏ đối với những người từng chiến đấu bảo vệ nó tức bảo vệ miền Nam Việt Nam. Nhưng sau khi thua cuộc, họ mất hết, họ không còn gì hết, chỉ còn duy nhất lá cờ để nối kết tất cả những người Việt Nam ở rải rác khắp năm châu, để nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, để cho những thế hệ sau ý thức đúng được sự hi sinh và lòng yêu nước của lớp cha ông. Họ trân quý nó hơn là lúc nó còn phất phới ở quê hương Việt Nam. Tâm hồn anh đơn giản quá, nên anh không thấy được cái giá trị vô cùng của lá cờ đối với người Việt lưu vong. Anh không nhận lá cờ, tức anh từ chối lá cờ, tức anh từ chối cộng đồng quốc gia Việt Nam. Không thể bác bỏ ý đó, để anh nói lung tung, để anh chờ lá cờ của 90 triệu người chấp nhận. Anh đụng chạm quá mạnh vào lòng tự ái của cộng đồng Việt kiều hiện tại. Cho nên anh bị sự nghi kỵ, sự phản ứng tức giận của một số Việt kiều, họ đã dùng những lời nặng nề đối với anh. Tôi chê anh và tôi trách những người gọi là góp ý kiến với anh để anh phải trượt chân ngã ngay ở phút đầu. Riêng cá nhân tôi không tin anh còn theo cộng sản vì anh qua những năm tháng tù đày, anh có thừa thì giờ suy nghiệm lại cuộc đời, suy nghiệm lại quá khứ của anh, và của những đồng chí những thần tượng xưa của anh.
Anh luôn nhắc đi nhắc lại “ Tôi sẽ kiện chánh quyền cộng sản Viêt Nam ” vì anh có thể nghĩ rằng đó là viêc quan trọng mà tại sao lâu nay Việt kiều không làm. Đó là một ý kiến khoác lác, không thực tế của anh, nó chỉ nói lên sự cao ngạo thấp kém không thiết thực của anh. Tôi muốn nói cho anh biết rằng trong cộng đồng Việt kiều có rất nhiều người đau khổ hơn anh, có nhiều người yêu nước Việt Nam hơn anh, có nhiều người tù tội nhiều hơn anh, có nhiều người hiểu biết tài giỏi, đạo đức nhiều hơn anh. Anh nên nhớ, tuy ở bên thua cuộc, nhưng trong mỗi người Việt kiều, đến nay trên 60 tuổi, có những cuộc đời oai hùng, có những lúc gian khổ cùng cực, có những lúc nhục nhã cùng cực… nói cách khác, một cuộc đời khá phong phú, một cuộc đời đáng hãnh diện mà những người nước khác, cũng ở tuổi đó, không thể có được. Anh nên nhớ sở dĩ tổng thống Obama nhắc đến tên anh và một số tù nhân chính trị tại Việt Nam là do sự tranh đấu nhiều lần của cộng đồng Việt kiều, thế mà anh quên mất điều đó, và những người cố vấn cho anh cũng quên mất điều đó.
Nhân danh một người lớn tuổi, một người mười bảy tuổi đã chống Việt cộng đã bị tù, một người nguyện chống cộng sản đến phút chót, một người có trên 15 năm tù qua các chế độ, có những lời khuyên chân thành nhất gửi đến anh, như một người em thân mến:
1- Nên thành thật, rất thành thật với cộng đồng Việt kiều hải ngoại.
2- Nên thực tế, khiêm nhường để dễ gần gũi với anh em trong cộng đồng.
3- Phải có bản lĩnh và can đảm nhận những sự sai trái những lầm lẫn đối với cộng đồng và nhất là đối với lá cờ thiêng liêng duy nhất của cộng đồng chống cộng sản.
4- Dành nhiều thì giờ học tiếng Anh và học báo chí, vì anh nguyên là một ký giả, để có đủ tầm cỡ tranh đấu cho tổ quốc Việt Nam, tầm cỡ một chính khách lưu vong.


Nguyễn Liệu

***
Nguyễn Việt Nam
WWRI, Friday, November 28, 2014 1900 EST

Tôi Gần Như Thất Vọng Về Anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải

Tôi Gần Như Thất Vọng Về Anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải
Lu Hà
Tháng Mười Một 28, 2014 at 1:19 sáng

Hôm nay vô tình tôi xem trên trang web của giáo sư Nguyễn Liệu, phóng sự đặc biệt về cuộc họp báo của anh Điếu Cày tại Hoa Thịnh Đốn do ông Võ Thành Nhân gì đó điều hành. Tôi thấy ngán ngẩm vô cùng cho cái thân tôi. Vì tôi làm rất nhiều thơ ca ngợi tinh thần tranh đấu của những người như Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy v. v….
Qua vài ba băng clip tôi nhận thấy trình độ chính trị của anh Điếu Cày còn kém. Anh Điếu Cày cần phải đọc báo mạng nhiều hơn nữa, học tập nhiều hơn nữa. Anh cần phải giác ngộ cho chính bản thân anh: thế nào là đấu tranh dân chủ nhân quyền và hiểu thật kỷ về bản chất phi nhân tính của của chủ nghĩa cộng sản do chính ông Hồ truyền bá vào Việt Nam. Anh Điếu Cày chỉ nên khiêm tốn là người viết Blogger nhỏ nhoi với kiến thức hạn hẹp của mình, hầu mong đóng góp vào công cuộc đấu tranh với cộng sản đòi quyền tự do báo chí thông tin ngôn luận. Còn chuyện chống Tàu thì chưa cần thiết cấp bách bằng đòi giải thể chế độ cộng sản ngay lập tức, không thời hạn và điều kiện gì.
Tôi thấy cách ăn nói của anh Điếu Cày giống như một cán bộ tuyên huấn chính ủy trung đoàn, chính trị viên tiểu đoàn hơn là một nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền bởi mấy câu anh cứ lặp đi lặp lại mãi. Tôi nói là giống như thôi chứ không dám chụp mũ anh là cộng sản nòi:
” Chủ nghĩa, chủ thuyết cộng sản áp dụng cho xã hội là không thực tế. Chúng ta biết nó đã tan vỡ. Ngay từ cuối thế kỷ 19 đã có tù nhân cộng sản, các nước XHCH đã từ bỏ nó. Nó còn phát triển hay như thế nào thì mọi người chúng ta phải xắn tay vào xây dựng… “
Anh Hải nói vậy có khác chi bình cũ rượu mới, những lý luận về chủ nghĩa cộng sản do Các Mác, Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông đề ra đã lỗi thời. Bây giờ anh Hải kêu gọi làm mới chủ nghĩa cộng sản bằng ngôn từ mới, thực tế hơn. Tôi hiểu ý anh Hải nói như vậy đó. Anh Hải còn tuyên bố hùng hồn là anh thấy rõ khuyết tật của truyền thông Việt Nam. Sao anh không nói rõ ra là khuyết tật của truyền thông nhồi sọ mị dân quá đáng của đảng mà làm mất lòng tin và anh muốn giúp đảng ra nước ngoài để vận động một hệ thống truyền thông tinh vi hữu hiệu dễ thu phục lòng người hơn. Vậy thực ra, anh ra nước ngoài làm gì? Họp báo làm gì? Có phải bị cộng sản tống khứ anh đi hay anh còn mang một xứ mạng vinh quang mà đảng giao phó gửi gắm cho anh?
Anh Hải vẫn chỉ nói chung chung nghe qua tưởng hợp lý, nếu suy xét kỹ lại có ý như moi tiền đồng bào hải ngoại bằng những câu:
” Hải ngoại qua đấu tranh, kết hợp với anh em dân chủ trong nước. Trong ngoài liên kết hỗ trợ đoàn kết. Ủng hộ tiền tài, quên góp từ thiện. Mở rộng Blog… “
Cụ thể anh Hải chân ướt chân ráo đã hăng hái liên minh hợp tác với Trúc Hồ, đài SBTN, Báo Nguời Việt và vẫn chiêu bài mở rộng thông tin tuyên truyền vân vân và vân vân….Trong khi đó thì Trúc Hồ, Hồng Thuận, Việt Dzũng, Đỗ Phủ v. v… Họ vẫn thường xuyên chén chú chén anh nhậu nhẹt với nhân viên lãnh sự quán Việt Nam tại các tụ điểm Tràm Chim Quán Gió mà nhiều hình ảnh băng clip được tung lên mạng. Giấy kín sao gói được lửa hả anh Điếu Cày, cái kim dấu trong bọc cũng phải lòi ra. Tấm chăn đơn chống cộng đòi quyền con người quá nhỏ, che kín đầu lại lòi chân, che kín chân lại lòi đầu. Chính bởi lối nói ấp úng lý luận chày cối chung chung của anh đó thôi.
” Cuộc chiến 1960- 1975, bên này nên kia lịch sử sẽ phán xét. Đây là cuộc chiến anh em tương tàn vì mỗi bên đều có lý tưởng riêng. Ai đúng ai sai làm sao mà biết đuợc “
Qua đó anh Hải không hề hối tiếc thời gian do non trẻ mà theo cộng sản vào Nam đánh nhau. Anh vẫn cho đó là câu chuyện lịch sử vô thưởng vô phạt. Ai theo chủ ấy bây giờ tuy cùng nhau đòi dân chủ nhân quyền, chúng ta qúy nhau nhưng phải tôn trọng lòng trung thành của nhau với minh chúa. Tuy anh không nói ra thì minh chúa của anh là ông Hồ Chí Minh, còn minh chúa của đồng bào tỵ nạn là ông Diệm, ông Thiệu? Anh đã nói thẳng ra: Về Hồ Chí Minh thì anh xin miễn bình luận.
” Miền Nam cộng hoà được 102 nước công nhận, có lãnh thổ chủ quyền. Anh Hải cùng đoàn quân vào Nam. Anh Hải có nghĩ là đoàn quân xâm lược không? “
Anh Điếu Cày trả lời thẳng thừng là mọi nguời phải đặt vào vị trí của anh lúc đó mới 18 tuổi, anh vào bộ đội là bị bắt buộc. Sau 40 năm qua anh Hải vẫn không cho là đoàn quân xâm lược thì là đoàn quân giải phóng vậy. Rồi anh dài dòng lê thê miên man là xóa bỏ hận thù, nắm tay đoàn kết, hướng tới tương lai. Không thể vì anh đã đứng bên kia chiến tuyến mà phân biệt dối xử hẹp hòi, mà không muốn đón nhận anh. Thật là hết thuốc chữa cho cái đầu xi măng cối đá. Người ta đã nói rõ như vậy thì thôi hỏi mãi làm gì?
” Dương Thu Hương ngay từ 30.4.1975 đã nhận thấy mình bị lầm đường một nước man ri mọi rợ đi xâm chiếm một nước văn minh. Bà ta đã ôm mặt khóc nức nở “
Anh Hải vẫn lạnh lùng trả lời theo giọng chính ủy: Chúng ta là anh em một nhà, người cùng một nước cả không thể nói một nước này xâm chiếm nước khác. Anh Hải vẫn lải nhải là mỗi người chỉ có một lương thông tin nhất định và họ theo ai là quyền tự do quyết định không ai ép buộc ai.
” Anh cho lá cờ chỉ là biểu tượng. Vậy bây giờ biểu tượng của anh là gì? Ít nhiều anh đã góp sức cho cộng sản xâm chiếm miền Nam bảo là giải phóng. Gọi chúng tôi là ngụy quân ngụy quyền. Vậy ai mới thực chất là ngụy. Anh hay tôi? “
Anh Hải vẫn lạnh lùng trả lời lý giải theo kiểu của anh. Đây là chia sẻ hội luận, họp báo. Chúng ta trao đổi thân tình để xây dựng hàn gắn đất nước, phải đâu như thế kỷ trước. Anh Hải vẫn khăng khăng mỗi người có một biểu tượng riêng, không ai có thể áp đặt cho nhau biểu tượng. Nếu ai cho lá cờ nhà Nguyễn là tự do dân chủ cũng không nên ép buộc người khác. Vậy còn gì là tự do dân chủ nữa?
” Cờ vàng ba sọc đỏ với anh. Anh làm gì với lá cờ đó “
Anh Hải vẫn nói theo luận điểm cũ: Tôi đã nói lá cờ chỉ là biểu tượng. Hôm nay cộng đồng có tiếp nhận tôi hay không là tùy mọi người. Còn cộng đồng có biểu tượng gì? Thì nhập gia tùy tục.
Anh Hải nói vậy có khác chi gái lấy chồng phải theo chồng. Từ Thứ dù quy Tào ăn uống cờ phướn đàn hát với Tào A Man cũng là nhập gia tùy tục mà lòng vẫn tưởng nhớ tới Lưu Bị và Gia Cát Lượng.
Theo tôi anh Điếu Cày là cái thá gì? Trình độ hiểu biết học vấn có bấy nhiêu thôi sao cứ ép anh ta vào hàng ngũ người quốc gia chống cộng và mang cờ vàng? Dùng chữ nhập gia tùy tục nó chối tỷ quá cho cái gọi là đấu tranh chống cộng sản độc tài.
Anh Điếu Cày tỏ ra bực bội ra mặt nói : ” Ngay từ phi truờng chuyện lá cờ mà cứ nói mãi, tôi bị chỉ trích, vu khống tôi là cộng sản. Nếu tôi là cộng sản thật sao lại chỉ trích nhiều như vậy? Trong ba bó hoa cũng có lá cờ vàng trong đó. Thôi không nói nhiều nữa “
Tôi nghĩ anh chàng Điếu Cày biết mình bị hố nên cố chữa lại bằng chuyên ba bó hoa có dấu lá cờ vàng trong đó. Cái đó lấy ai làm kiểm chứng. Vậy Điếu Cày chỉ còn nước giả bộ đóng kịch chào lá quốc kỳ miền Nam cộng hòa, theo kiểu cứu cánh biện minh cho phương tiện. Chào cờ chỉ là hình thức chiếu lệ cho được việc mà trong thực chất lòng anh không muốn chào lá cờ đó. Vậy cộng đồng hải ngoại có cần thiết phải có anh Điếu Cày trong hàng ngũ chống cộng không?
Anh Hải vẫn tiếp tục kể rằng: ” Năm 2006 Tàu đánh phá thuyền cá của ta và cô Phạm Thị Thanh Nghiên đến chụp ảnh phỏng vấn và bị bỏ tù luôn 4 năm. Năm 2007 hàng ngàn nông dân biểu tình truớc quốc hội, rồi công nhân đình công mà báo chí nhà nước không đăng tải. Vậy chúng tôi lập câu lạc bộ nhà báo tự do. Ở hải ngoại thiếu thông tin. Vậy hòa hợp hòa giải dân tộc trong ngoài phải liên kết. Các bạn trẻ ở nước ngoài học hành có bài bản hỗ trợ các bạn trong nuớc tiền bạc phương tiện để mở rộng truyền thông. “
Vẫn là lối nói chung chung đóng góp tiền bạc để mở rộng thông tin. Anh Hải không đưa ra một biện pháp cụ thể nào để tránh nguồn tiền từ hải ngoại vào đúng tay người có hữu ích tránh tình trạng trứng trao cho ác. Tiền bạc gửi về rơi vào tay công an, và nuôi béo bộ máy tuyên truyền mị dân, 700 toà báo bị phá sản nhà nước phải bao cấp.
Có ý kiến: ” Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy xem những gì cộng sản làm. Còn tôi thì hãy nghe những gì cộng sản nói và làm ngược lại sẽ không bao giờ sai. Nếu là người có lương tri thì hãy hãnh diện mình là phản động. Anh Hải có hãnh diện mình là phản động không? “
Nguyễn Văn Hải có vẻ ngượng nghịu: ” Anh là tù cộng sản, tôi cũng là tù cộng sản. Sao anh cứ gọi tôi là cộng sản, là bộ đội? Truớc khi đấu tranh tôi là một nhà kinh doanh có cuộc sống dư dật. Vì bức xúc mà tôi đấu tranh chống Tàu, đòi dân chủ nhân quyền. Tôi có lý tưởng của tôi. Anh đặt tôi vào vị trí cộng sản là không công bằng. Từ năm 2007 đến nay truyền thông tự do phát triển mạnh mẽ. Ngày nay đã có 250 nghìn tờ báo mạng trên Facebook là cân bằng với báo chí nhà nước “
Lu Hà tôi thấy rất khó hiểu: tưởng hơn 6 năm qua anh Hải trong tù bị quản thúc o bế. Sao mà mọi tin tức về báo mạng anh biết rõ thế? Không lẽ trong tù anh cũng được trang bị Internet?
Có người hỏi: ” Anh bất mãn với chế độ vì không có tự do thông tin báo chí hay anh muốn đấu tranh xóa bỏ chế độ cộng sản? “
Lúc này Hải vẫn loanh quanh nào là thức tỉnh mọi người, không theo thông tin mị dân. Hải cũng như Trúc Hồ, Hồng Thuận cũng như Bùi Tín, Trần Mạnh Hảo chỉ đấu tranh xin cộng sản ban phát quyền làm người. Chủ nghĩa cộng sản không sai, chỉ có người thực hiện sai đường lối. Hải còn nói sẽ có biện pháp liên kết truyền thông trong và ngoài nước còn chi tiết thế nào còn giữ bí mật, Hải không được phép nói ra ở đây. Với cái lối úp úp mở của anh Hải tôi cũng không hiểu ý đồ của anh ta. Không lẽ anh Hải ra nước ngoài để làm trùm thông tin và thay Trúc Hồ làm giám đốc đài SBTN à?
Anh Hải còn giảng giải ra vẻ bề trên: ” Tranh luận phải có văn hóa, trích dẫn cắt xén, bóp méo vo tròn là cách thức cộng sản. Thời đại ngày nay có video không ai có thể nói dối. Một số người bị cộng sản vu khống tôi nhằm vô hiệu hóa anh em đấu tranh dân chủ trong nước. Chúng ta phải làm cỏ làm sạch tụi đó. “
Hải nói tiếp: ” Tôi ra đi với đôi dép, trong áo có khâu những bức thư của bạn tù. Bộ ngoại giao Hoa Kỳ có đến gặp tôi và tôi với anh Trương Duy Nhất nhận định có thể tôi sẽ sang Mỹ và đã có thời gian khâu vá. “
Tôi cũng thấy khó hiểu chế độ nhà tù cộng sản sao lại có thể lơi lỏng dễ dãi như vậy tạo điều kiện kim chỉ cho anh hay lờ đi không thèm kiểm tra? Anh ra nước ngoài hoàn toàn không bị khám xét là một điều kỳ lạ?
Một người trạc tuổi anh Hải là sĩ quan quân đội cộng hòa đính chính là không hề có câu nói nào gọi Hải là cộng sản mà Hải thần hồn nát thần tính mà tự mình có mối mặc cảm như vậy trong đầu.
Một ngưòi hỏi có tính chất tâm lý: ” Bây giờ ở Hoa Kỳ, nếu vì đấu tranh mà ảnh hường đến quyền lợi vật chất và an toàn cho gia đình vợ con trong nước. Vậy mục tiêu đấu tranh của anh có thay đổi gì không? Nghe bộ ngoại giao Hoa Kỳ nói là anh tự nguyện xin đi Mỹ không ai ép anh đi cả. “
Hải luống cuống: ” Chuyện tôi sang Mỹ do bàn thảo thương lượng gì của hai chính phủ tôi đâu có biết. Những gì bộ ngoại giao Hoa Kỳ nói tôi không bình luận. Tôi nhận thấy khuyết tật của truyền thông nhằm lòe bịp những nguời thiếu hiểu biết. Người đấu tranh như tôi trong nước mà ra nước ngoài không bị đánh bị chỉ trích mới là lạ. Họ mượn một số người với kịch bản cờ vàng để chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Có ý kiến khác biệt là dân chủ, còn vu khống là không dân chủ “
Nghe đến đây tôi phải phì cười. Cái nhà anh Hải này nói như cán bộ mặt trận tổ quốc Việt Nam. Ngưòi tỵ nạn đâu phải nằm trong khối đại doàn kết dân tộc. Đảng có đưa họ ra nước ngoài làm kinh tế đâu? Rõ ràng hàng triệu người phải bỏ chạy vượt biên bị công an bắn chết, hàng triệu phải làm mồi cho cá mập. Làm sao có thể gọi là nằm trong khối đại đoàn kết dân tộc. Những ai chỉ trích anh Hải là phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc sao? Không lẽ anh Hải là do đảng cử ra nước ngoài công tác và đồng bào phải đón nhận anh sao?
Cuối cùng là hình ảnh một bà già cổ quấn khăn vàng nhảy loi choi. Xin lỗi giống như nhân vật Mỹ Hầu Vương trong truyện Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Bà cụ tự xưng là Kim Oanh, hình như là giáo sư gì đó khoảng 75 tuổi. Bà cụ tự cuốn khăn vàng lên cổ anh Điếu Cày. Tôi thấy hình ảnh này vui vui thú vị quá nên mới có thơ rằng:

Cứng Cựa Ngồi Im

Thôi đành cứng cựa ngồi im
Mặc cho bà lão nhấn chìm bùn sâu
Cờ vàng cuốn cổ phủ đầu
Dù không hay muốn cần đâu tấm lòng
Nhập gia tùy tục môi cong
Tự do dân chủ phải còng lưng tôm
Trò cười hình thức lôm côm
Vẽ vời cho lắm cái mồm việt gian
Ba Đình xứ mạng khó khăn
Công an cộng sản chó săn điên khùng
Hãy trông anh Đặng Chí Hùng
Làm nhiều nói ít ung dung cộng đồng
Đấu tranh dưới ngọn cờ hồng
Phân bua biểu tượng cánh đồng cỏ lau
Thành Đô trót hứa với Tàu
Thuốc lào rắm vặt nhạt màu khói buông
Xôn xao dư luận truyền thông
Trong ngoài hội nhập thoái công dập dìu
Trúc Hồ Hồng Thuận liu điu
Cù Huy Hà Vũ ỉu xìu Thuỷ ơi!
Khách thơ Xuân Diệu thức thời
Đấu tranh cũng phải có lời áo cơm
Mua danh ba vạn tiếng thơm
Ba đồng cũng bán khéo đơm đặt hàng
Ươn hèn bạc nhược bẽ bàng
Độc tài tháo gỡ làng nhàng thế thôi
Bon chen ruồi nhặng tanh hôi
Cô hồn ngạ qủy nổi trôi cao đồ
Miễn xin bàn luận ông Hồ
Muôn năm thần tượng cơ đồ nước non
Trắng đen mờ mập vàng son
Hô hào bọt nhãi cha con béo tròn.
Thơ cảm tác từ băng clip bà già Kim Oanh quấn khăn vàng lên cổ anh Điếu Cày trong buổi họp báo của THVNHTĐ
25.11.2014 Lu Hà

Em Trai Ngoan Của Chị

Điếu Cày giá lạnh ngồi im
Khăn vàng cuốn cổ là tim đứng liền
Kim Oanh yểu điệu thuyền quyền
Xuân già xao động thiên nhiên một tòa
Đấu tranh dân chủ nhạt nhòa
Lời qua tiếng lại từng toa còi dài
Cùng nhau tố cáo thiên tai
Chung lưng đấu cật mấy ai hội đoàn
Rưng rưng ngấn lệ nồng nàn
Bướm hoa phúng phính chứa chan ân tình
Xa gần khắp nẻo hành tinh
Đồng bào nín thở Ba Đình rét run
Thân lươn chi quản lấm bùn
Vào ra lãnh sự chổi cùn mác lê
Khề khà chính ủy ê chề
Loanh quanh biểu tượng não nề giang san
Bon chen bè lũ việt gian
Gỉa vờ chống cộng lường gàn đô la
Comment dư luận ma tà
Ra cộng chửi bậy trò gà bới phân
Ngỗng ngan lo sợ mất phần
Xẩu xương cổ cánh tranh ăn kiếm lời
Thị trường yêu nước chơi vơi
Xú danh thần tượng cảnh đời lầm than
Công an đánh đập dân oan
Độc tài tháo gỡ bần hàn khổ đau
Đi đấu cũng thấy người Tàu
Lạng Sơn Đà Nẵng Cà Mau đấu thầu
Em ngoan để chị xoa đầu
Sáu năm tù tội dãi dầu nắng mưa
Kiên trì lý tưởng không chừa
Truyền thông kết nối đừng lừa toàn dân.
Cảm tác từ đoạn cờ líp bà Kim Oanh vuốt ve quàng khăn vàng lên cổ Điếu Cày
25.11.2014 Lu Hà
Kết thúc buổi họp báo nhắng nhít này là một bà cụ già có vẻ rất đạo mạo con nhà nho nói theo lời Nguyễn Trãi. Theo tôi cũng rất có ý nghĩa thấm thía vô cùng:
” Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo. Chúng ta như đang sống ở thiên đường thì phải nới rộng vòng tay. Còn nới rộng như thế nào thì tùy từng đối tượng, tùy từng lúc “
Nhưng tôi thấy anh Điếu Cày có vẻ hỗn hào như thế nào ấy. Anh gọi bà cụ già hơn 75 tuổi là cô và xưng tôi. Vậy chữ cô này chỉ là cô em chứ không thể là cô cháu được. Anh còn bảo: ” Nguời trong nước nhìn ra trên màn hình ảnh, không chỉ cộng đòng có cởi mổ không, không chỉ gói gọn trong địa phương của mình. “
Một câu nói theo tôi là vu vơ có vẻ chán nản. Khi từ còn ở trong nước hay trên sân bay Los Angeles anh Hải quá tự tin vào tài ăn nói tưởng như có thể lèo lái khuynh loát chao đảo cộng đồng hải ngoại. Nay anh vỡ mộng vì trình độ khả năng của anh có giới hạn, anh trở thành một người thừa thãi. Còn hải ngoại lắm người thông thái vượt xa Nguyễn Văn Hải quá xa. Họ thực tâm có lòng vì dân vì nuớc hơn anh. Họ nói năng khúc triết mạch lạc, luơng tâm họ trong sáng, tấm lòng họ thẳng băng không dấp dính ú ớ làm mất thời gian như anh. Nhưng tôi vẫn hy vọng anh là một người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền đàng hoàng, một nền dân chủ đại đồng toàn cầu bình đẳng bác ái lương thiện cho toàn nhân loại số đông và thiểu số.
Không có giai cấp nào lãnh đạo giai cấp nào, không có đảng nào nhóm người nào được toàn quyền độc đoán thâu tóm nhà nước thống trị xã hội.
Từ lâu tôi rất qúy trọng những người như anh Điếu Cày, nhưng không vì tình cảm cá nhân lấn áp lý trí. Trái tim để trên đầu mà hóa ra mình là một ngã khờ mù quáng.
Theo tôi chính bản thân anh Điếu Cày còn hiểu rất lơ tơ mơ về những giá trí phổ quát của tự do dân chủ văn minh tiến bộ có xu hướng toàn cầu đại đồng hóa. Dân chủ đã có trước đây hơn 2 nghìn năm truớc công nguyên từ Pericles thời Aten cổ đại, hàng ngàn người toàn tay mồm mép lên tranh biện tự do
Rồi thời hiện đại dân chủ tự do là một làn sóng tuyên ngôn Thomas Jefferson và diễn văn Andrei Sakharov sảy ra liên tiếp từ cuối thế kỷ 18 đến cuối thế kỷ 20.
Rồi tự nhiên xuất hiện mấy anh chàng ba vạ Các Mác, Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông lập ra cái thứ dân chủ tập trung què quặt theo kiểu độc tài để lấn áp nền dân chủ đích thực Hoa Kỳ và các nước Phương Tây.
Tưởng như đầu thế kỷ 21 này gía trị phổ quát bởi 10 điều trụ cột cơ bản này thì anh Điếu Cày phải nên thông tỏ. Nhưng khi họp báo những vấn đề câu hỏi ng ười ta nêu ra anh lại né tránh trả lời miễn bàn. Nếu đã miễn bàn thì anh họp báo tranh biện làm gì?
Cụ thể miễn bình luận về ông Hồ Chí Minh và tuyên bố của bộ ngoại giao Hoa Kỳ về việc lý do anh sang Mỹ.
Nghĩa là anh chỉ nói gì có lợi cho cá nhân anh chứ không phải là tìm ra một giải pháp tự do dân chủ nhân quyền cho đồng bào và mục tiêu đấu tranh của anh. Anh cứ khăng khăng là thông tin báo chí phơi bày sự thật. Thế khi người ta muốn phơi bày sự thật thì anh trả lời miễn bàn cấm tranh luận.
Nếu không đủ trình độ khả năng biện luận tranh luận công khai thì ở nhà cho khỏe họp báo làm gì? Nếu vì sợ sệt vì động đến ông Hồ là lãnh tụ tối cao thiêng liêng, hay sứ quán Mỹ sợ mất quy chế tạm dung thì cái điều anh bảo: Anh sang Mỹ do bị cưỡng ép có phải là vô lý không?
Đã là người quân tử dám dấn thân cho đại nghĩa cho quyền tự do con người thì phải không nên sợ sệt. Còn sợ sệt thì ngồi nhà làm chân viết báo mạng viết blog cò con còn tốt hơn là họp báo.
Tiện đây tôi cũng nhắc lại 10 điểm chính của của nhu cầu tự do dân chủ của loài người.
Quyền tối cao của nhân dân.
Chính phủ được thành lập dựa trên sự nhất trí của người dân.
Nguyên tắc đa số.
Các quyền thiểu số.
Đảm bảo các quyền cơ bản của con người.
Bầu cử tự do và công bằng.
Bình đẳng trước pháp luật.
Thực hiện đúng luật.
Hiến pháp đặt ra các giới hạn quyền lực của chính phủ.
Đa nguyên về chính trị, kinh tế và xã hội.
Thúc đẩy các giá trị của dung hòa, thực dụng, hợp tác và thỏa hiệp.
viết ngày 25.11.2014 Lu Hà

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải ở Washington DC

Mời bạn xem:
Điếu Cày Nguyễn Văn Hải ở Washington DC ngày Chủ Nhật, 23 tháng 11 năm 2014

Hơn 50 phút nói chuyện và trả lời câu hỏi, Điếu Cày (ĐC) nhấn mạnh nhiều về truyền thông, báo chí và thông tin mạng. ĐC nói chính quyền cọng sản bóp nghẹt thông tin, điều mà xưa nay ai cũng biết, và ĐC tranh đấu để đưa thông tin đến mọi người như ĐC đơn cử trường hợp dân oan khiếu kiện cả tháng trời ở văn phòng Quốc hội ở Sàigòn và cả trăm ngàn công nhân đình công mà không một tờ báo nào ở Việt Nam đưa tin, cho nên ĐC lập Câu Lạc Bộ Báo Chí là để kết nối thông tin cho thế giới biết tình trạng đàn áp người dân của Hà Nội. Mục đích của ĐC là Tự Do báo chí và xa hơn chút nữa là Dân Chủ cho Việt Nam.
Không nghe ĐC nói gì về thay đổi chế độ hay bảo vệ đất nước trước sự lấn chiếm ngày càng khốc liệt của Tàu cọng như ĐC từng biểu hiện năm 2008 khiến ĐC vào tù. ĐC không trả lời câu hỏi về HCM, có lẽ vì an ninh của thân nhân còn ở Việt Nam. Không ai hỏi con gái ĐC được đi Canada trước hay sau ngày ĐC ngồi tù?
ĐC nói từ nay là một thành viên của cộng đồng thì “nhập gia tùy tục” biếu tượng của cộng đồng là gì thì ĐC cũng chấp nhận như thế. Do đó một bà lớn tuổi đã choàng cờ vàng lên cổ mà ĐC không phản đối.
Tôi không đấu tố ĐC, nhưng tôi không đồng ý kiểu ĐC nói như cho rằng cuộc chiến là do ý thức hệ CS và tư bản chứ không phải do miền Bắc CS gây ra. Miền Nam có khai mào cuộc tang thương này đâu? Lẽ ra ĐC phải nói rõ rằng bọn tay sai CSVN đã bi Nga Tàu thao túng mà giết hại anh em đồng bào, và ĐC bị kéo vào guồng máy chiến tranh như một con chốt chứ ĐC không phải là người gây ra cuộc chiến. Cho dù bị bắt lính, nhưng bức hình ĐC chụp ở cầu Lai Hạ trông ĐC rất hạnh phúc.
Điếu Cày Nguyễn Văn Hải
Nhân gian có câu “Thức đêm mới biết đêm dài, Sống lâu mới biết con người ra sao”. Vì vậy để một thời gian nữa xem ĐC hội nhập như thế nào với cộng đồng người Việt hải ngoại thì sẽ rõ ĐC vì dân vì nước hay là con cờ Hà Nội đưa ra gây rối cộng đồng chúng ta.
Nguyễn Việt Nam
WWRI, Wednesday, November 26, 2014 0108 EST

1- Điếu Cày nên hành động Nguyễn Ngọc Già
2- Tại sao lại nói Điếu Cầy là Cộng sản Phạm Quang Chiêu
3- Điếu Cầy Khổ Nhục Kế Nguyễn Vĩnh Long Hồ

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải không bao giờ đứng dưới lá Cờ Vàng!

Xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài viết: Điếu Cày Nguyễn Văn Hải không bao giờ đứng dưới lá Cờ Vàng! của Hàn Giang Trần Lệ Tuyền đăng trên trang Hồn Việt UK ngày 4 tháng 11 năm 2014.

Anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nói rằng: “Hãy xếp lại quá khứ, xếp sự khác biệt, để cùng đấu tranh” thì xin anh nên nhập gia tùy tục bỏ đi quá khứ cháu ngoan bác hồ với cờ đỏ sao vàng và khác biệt giữa “bộ đội miền Bắc” và “lính VNCH” mà đứng dưới “biểu tượng” cờ vàng ba sọc đỏ thì người Việt hải ngoại mới có thể cùng anh đấu tranh.
Anh nói sẽ là nhịp cầu truyền thông cho trong nước và hải ngoại, nghe có vẻ như anh là sứ giả của CSVN qua đây thi hành nghị quyết 36? Đến Mỹ anh được báo Người Việt đón tiếp và đài truyền hình SBTN bảo trợ hội luận. Anh có biết báo Người Việt bị cộng đồng hải ngoại phản đối vì cố chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến đi đêm với Nguyễn Tấn Dũng và báo này đã nhiều lần xúc phạm cờ vàng và lính VNCH? Báo này có ông Ngô Nhân Dụng tức nhà báo Đỗ Quý Toàn chủ trương dẹp cờ vàng! Đài SBTN có giám đốc Trúc Hồ chủ trương làm thương mãi, không dính gì tới chính trị, nhưng lại rất năng nỗ làm kiến nghị xin đồng bào ký tên để trình lên Tổng Thống Mỹ yêu cầu dạy dỗ VC giùm. Trúc Hồ đã từng tuyên bố: Không lật đổ CS, phải tôn trọng nước CHXHCNVN.
Như vậy thì hai cơ quan truyền thông này sẽ cùng anh đấu tranh như thế nào cho người Việt trong nước và cho sự toàn vẹn của Việt Nam trước sự bành trướng của Tàu cọng và Tàu Đài Loan?
Nếu anh cho rằng cờ vàng không là biểu tượng được 90 triệu người Việt Nam chấp nhận thì nay mai khi cần biểu tình trước sứ quán VNCS hay Tàu cọng thì anh dùng biểu tượng gì? Anh mà dùng cờ đỏ sao vàng là coi như anh đi theo Trần Trường mà thôi.
Bây giờ đất nước chưa tự do, CS còn ngự trị ở Hà Nội thì trong thời gian đấu tranh nầy anh nên hòa đồng cùng đồng bào hải ngoại, rồi sau này khi đất nước có tự do, người dân sẽ quyết định một biểu tượng mới cho đất nước. Mong rằng anh có cùng chí hướng diệt tay sai Bắc triều bảo vệ giang sơn gấm vóc trường tồn.

Nguyễn Việt Nam
WWRI, Wednesday, November 05, 2014 2300 EST

1- Lại Thêm Một Con Chốt Sang Sông – Tôn Nữ Hoàng Hoa
2- Nhận-định về sinh-hoạt và lập-trường của Điếu-Cầy Nguyễn-văn-Hải và Câu-lạc-Bộ Nhà Báo Tự-Do. – Thế-Huy/ Paris
3- VC Điếu Cày nói như bố thái thú Trọng Lú – Khương Tử Dân
4- 20/11/2014: Đội cứu hỏa ra sức chữa cháy cho Điếu Cày – Cao Lân